31. OM MANY PADME HUM- ÂM THANH CỦA IM LẶNG, KIM CƯƠNG TRONG HOA SEN

31. OM MANY PADME HUM- ÂM THANH CỦA IM LẶNG, KIM CƯƠNG TRONG HOA SEN

imagesimages (1)

31.1. Chừng nào bạn còn chưa biến mất trong đại dương toàn thể giống như một giọt sương, thì bạn chưa biết được ý nghĩa, chân giá trị của mình. Bạn sẽ không tìm thấy sự tồn tại đang mưa rào biết bao nhiêu niềm vui, biết bao nhiêu lễ hội lên bạn tới mức bạn không thể nào chứa đựng được nó; bạn phải chia sẻ nó. Bạn trở thành đám mây mưa trĩu nặng tới mức nó phải mưa rào xuống. Con người của sáng suốt sâu sắc, của trực giác, con người đã đạt tới mức bản thể mình thì trở thành đám mây mưa. Người đó không chỉ là phúc lành cho bản thân mình, mà còn là của toàn thế giới.

31.2. Bạn phải tinh tường, và bao giờ cũng nên chọn cái tự nhiên. Cho dù điều đó chống lại mọi truyền thống, mọi tôn giáo, mọi nền văn hóa, thì cũng đừng lo nghĩ: ngoại trừ cái tự nhiên, không có tính tôn giáo đích thực ở đâu cả. Ngoại trừ sự tồn tại, không có cái gì thiêng liêng mà bạn có thể tìm thấy… trong Kinh Thánh, trong Coran, trong Gita. Hãy chỉ quan sát. Bên trong bạn là tự nhiên, bên trong bạn là sự tồn tại. Bao giờ cũng nên tuân theo nó, bạn chẳng bao giờ đi sai. Mang tính tự nhiên, hài hòa với sự tồn tại, là tâm linh đích thực.

31.3. Không có phép màu nào ngoại trừ một phép màu, đó là phép màu của thiền, điều đem bạn đi ra khỏi tâm trí.

31.4. Tất cả vũ trụ bao la này là đủ với chính nó. Nó không cần tới Thượng đế. Thiền nhân đương đầu với bản thân sự tồn tại. Bản thể riêng của người đó trở thành kinh nghiệm về tính Thượng đế. Người đó biết rằng trong bản thể bên trong riêng của mình, người đó là một phần của cuộc sống vĩnh hằng không có cái chết. Chưa bao giờ có cái chết nào cả. Kinh nghiệm điều này, nảy sinh ra một điệu vũ tinh tế thế… lòng biết ơn sâu sắc hướng tới toàn thể vũ trụ, tới các vì sao, cây cối, tới đất, tới trăng, tới con vật, tới con người… Là Thượng đế không là gì ngoài nhận ra tiềm năng toàn bộ của bạn, cho nên mọi người đều có khả năng trở thành Thượng đế. Nếu Thượng đế là Đấng sáng tạo và đang cai trị thế giới, thì bạn bị rút lại thành con rối, không có bất cứ tự do nào. Còn những người vô thần đã phủ nhận Thượng đế không phải vì tự do của con người, mà chỉ để cho con người sự phóng túng, sự vô trách nhiệm với cuộc sống, làm cho mọi người đồng nghĩa với thực vật. Họ phủ nhận bên trong của bạn, phủ nhận chính tâm linh của bạn.

31.5. Bản thể đơn giản có nghĩa là bạn đã vứt bỏ bản ngã vốn là một phần của cái đầu bạn, vứt bỏ sự tách biệt rất tinh tế và tinh vi, cái đã là một phần của trái tim bạn; vứt bỏ mọi cái rào chắn giữa bạn và cái toàn thể. Bỗng nhiên giọt sương đã trượt từ chiếc lá sen vào trong đại dương. Nó đã trở thành một với đại dương. Theo một nghĩa nào đó, bạn không còn nữa, và theo một nghĩa nào đó, bạn hiện hữu lần đầu tiên. Một khoảnh khắc tới khi bạn không thấy biên giới nào, bạn trở thành một với đại dương. Bạn hiện hữu, nhưng bạn không còn trong lồng, bạn đã đi ra khỏi nhà tù, tung bay vào trong bầu trời tự do.

31.6. Chừng nào bạn chưa trở nên thức tỉnh, cuộc sống của bạn sẽ lặp đi lặp lại cùng một sai lầm. Người ta không thể trông đợi người vô ý thức thay đổi tiến trình cuộc sống của mình được. Chính là tâm thức, tâm thức phát triển, mới làm thay đổi kiểu sống của bạn. Bạn trong khốn khổ, bởi vì bạn bao la thế mà lại bị ép buộc vào một thân thể nhỏ bé, vào một tâm trí nhỏ bé, vào một trái tim nhỏ bé. Tình yêu của bạn muốn mở rộng, nhưng trái tim của bạn lại quá nhỏ. Sự sáng tỏ của bạn muốn trở thành trong trẻo như bầu trời không mây, nhưng cái đầu bạn lại quá nhỏ và quá chen chúc. Bản thể bạn muốn có cánh mà bay ngang qua mặt trời như chim đại bàng, nhưng nó lại bị nhốt vào lồng- ba bức tường quanh nó: thân thể, tâm trí và trái tim, gần như nó không thể thoát ra khỏi những nhà tù này.

31.7. Hoàn toàn im lặng, hồn nhiên, thuần khiết… và toàn thể sự tồn tại được biến đổi cho bạn. Từng khoảnh khắc trở thành cực lạc. Những việc nhỏ như nhấm nháp chén trà, hãy trở thành cầu nguyện. Chỉ quan sát mây bay tự do trên trời, rồi sự hồn nhiên, sự đồng bộ xảy ra. Đám mây không còn đó nữa như một khách thể và bạn không còn đây như một chủ thể. Cái gì đó hội nhập với đám mây. Bạn bắt đầu bay cùng đám mây. Bạn bắt đầu nhảy múa với mưa, với cây cối. Bạn bắt đầu ca hát cùng chim chóc. Bạn bắt đầu nhảy múa cùng con công. Không chuyển động, chỉ ngồi, tâm thức bạn bắt đầu lan tỏa khắp xung quanh bạn. Cái ngày bạn chạm vào sự tồn tại bằng tâm thức của mình, thì tôn giáo được sinh ra trong bạn, và bạn được sinh lại lần nữa. Đây là việc sinh thực của bạn. Một lần sinh là từ bố mẹ bạn. Và lần sinh thứ hai này mở ra mọi cánh cửa và mọi bí mật để khám phá. Cuộc sống trở thành sự phiêu lưu liên tục, thành niềm cưc lạc ngày và đêm. Cuộc sống không biến mất trong cái chết và ngày không chết trong bóng tối của ban đêm. Sống và chết, ngày và đêm chỉ là hai cánh của một con chim. Toàn bộ bầu trời tâm thức là của bạn.

31.8. Thiền nghĩa là đơn giản nhận biết- không suy nghĩ về cái gì đó hay tập trung vào cái gì đó. Như một tấm gương, thiền chỉ là nhận biết phản xạ. Bạn đơn giản quan sát bất cứ cái gì đến trước bạn. Và bởi việc quan sát đơn giản này tâm trí biến mất. Bạn đã nghe nói về các phép mầu, nhưng đây là phép mầu duy nhất. Tất cả các phép mầu khác chỉ là chuyện bịa.

31.9. Chẳng cái gì chết trong sự tồn tại cả. Đứa trẻ đang chảy liên tục vào thanh niên, thanh niên đang chảy liên tục vào tuổi già. Tuổi già đang chảy liên tục vào cuộc sống tương lai. Không có chỗ để sự tồn tại biết đến bất kỳ dấu chấm nào, thậm chí không biết tới dấu chấm phảy, hay dấu phảy. Nó là câu vô tận cứ diễn ra mãi từ vĩnh hằng tới vĩnh hằng. Bạn chỉ tận hưởng bất cứ cái gì bạn đang là- hiện hữu, trở thành, đừng bỏ lỡ cái gì. Cuộc sống nhìn bề ngoài tưởng như tĩnh tại. Từ bên trong, nó là một luồng thường hằng. Và đây là sự khải lộ: Người ta trở nên hoàn toàn hạnh phúc, mãn nguyện trong bất kỳ tình huống nào, trong bất kỳ trạng thái công việc nào. Không phàn nàn. Không miễn cưỡng. Người ta chỉ hoàn toàn thỏa mãn với sự tồn tại như nó đang vậy. Người muốn hiểu bí ẩn của sự tồn tại phải vứt bỏ đi ý tưởng về quyền lực một cách hoàn toàn. Người đó phải hoàn toàn vô tồn tại, dường như người đó không có đó, và mọi cánh cửa bỗng nhiên mở ra.

31.10. Chừng nào vị phật còn chưa trở thành hoàn toàn bình thường, thì đấy vẫn là trò bản ngã. Hãy bình thường như cây cối, như chim chóc, như con vật, như núi non- Không ba hoa về bất kỳ tâm linh nào, bởi vì ngay cả việc lắm lời về tâm linh thì cũng là trò bản ngã rất tinh vi. Chừng nào bạn còn chưa vui mừng trong bất kỳ cái gì bạn đang là thì bạn vẫn còn chưa lành mạnh.

31.11. Về bản chất, cuộc sống là sự chấp nhận vô biên mà không có việc biết của bạn. Bạn có chấp nhận đôi mắt của mình, thân thể của mình một cách toàn bộ không? Cái ý tưởng chấp nhận toàn bộ áp đặt lên bạn làm bạn khốn khổ, bởi nó liên tục tạo ra so sánh. Ai đó có đôi mắt đẹp hơn và ai đó có thân thể mạnh khỏe hơn. Ai đó hiểu biết nhiều hơn. Còn bạn bao giờ cũng cảm thấy kém cỏi và sự kém cỏi này bao giờ cũng ăn mòn trái tim bạn. Bạn trở nên ngày một khốn khổ hơn, lý do là ở chỗ bạn đã tạo ra nó một cách không cần thiết. Không cần phải so sánh, bởi vì bạn không thể được so sánh với bất kỳ ai cả, Bạn là cá nhân duy nhất. Và dù bạn là bất kỳ điều gì, đó là sự tồn tại muốn bạn là vậy. Hãy tận hưởng nó. Bạn chỉ là chính mình và không có người nào- dù trong quá khứ, hiện tại, tương lai- lại đích xác giống hệt bạn cả.

31.12. Thấy sự tồn tại như nó đang đấy, vô chọn lựa, là điều được ngụ ý bởi vô nỗ lực. Bất kỳ điều gì xảy đến cho bạn đều là điều hoàn toàn đúng đã xảy ra. Nó không có nghĩa là bạn sẽ dừng làm mọi thứ; bạn sẽ tiếp tục làm mọi thứ nhưng sẽ giống như trôi theo dòng sông, không bơi ngược dòng. Nỗ lực tới khi bạn bơi ngược dòng, tức là sự tồn tại muốn bạn đi lên phương bắc, còn bạn lại muốn đi về phương nam. Điều đó dẫn tới sự tách rời bạn ra khỏi sự tồn tại như một bản ngã. Đừng bao giờ đặt mục tiêu và bạn sẽ không bao giờ thất bại. Điều đơn giản là bạn cứ nổi cùng dòng sông, tận hưởng khoảnh khắc này. Chính khoảnh khắc này, với ánh mặt trời và chim chóc líu lo, cây cối bên dòng sông… là đủ với chính nó. Đây là lúc cho bạn vỡ mộng hoàn toàn- về ảo tưởng trần gian, về ảo tưởng thế giới khác, về tình, về tiền, về chứng ngộ. Chỉ là bất kỳ cái gì bạn đang là và bạn đã về nhà. Trong thực tế, bạn chưa bao giờ rời khỏi nó cả. Bạn bao giờ cũng đang ở đây. Hãy nhận biết…

31.13. Những người đã đi tới sự sáng suốt bỗng nhiên hoàn toàn im lặng, bởi vì họ không thể tìm thấy cách nói điều đó, phải nói gì về nó, nói điều đó cho ai và ai sẽ hiểu.

31.14. Lòng từ bi có đó, nó vốn là cố hữu khi bạn trở nên ngày một định tâm hơn, ngày một là bản thân mình hơn, ngày một không tách rời khỏi sự tồn tại. Từ bi đơn giản tới với bạn. Nó không phải là cái gì đó được trau dồi rèn giũa. Cũng như xuân tới và hoa bắt đầu nở ra và cây bắt đầu thức tỉnh, tự phát… Mọi người đều có tiềm năng đó. Vấn đề là tùy ở bạn khi bạn hiểu ra điều đó. Và không có vội vàng, bởi vì vĩnh hằng là sẵn có.

31.15. Niềm vui của cuộc sống này, niềm phúc lạc, cực lạc phụ thuộc vào những người chỉ rượu, ma túy không bắt nguồn từ bên ngoài- cái đó rất phù du, rất tạm thời như giấc mơ của bạn. Còn có rượu khác phát triển bên trong bạn. Khoảnh khắc bạn bắt đầu đi vào bên trong  thì không có nhu cầu về bất kỳ cái gì khác làm cho bạn quên lãng đi mọi khốn khổ bao quanh bạn. Nó là rượu, ma túy tuôn chảy trong chính nhựa sống của bạn. Thậm chí bạn không phải di chuyển lấy một ly. Dù bạn ở bất kỳ đâu, bạn đều được bao quanh bởi mọi phúc lạc. Và phúc lạc này không phải là nhất thời. Bạn càng uống nhiều, bạn càng tỉnh hơn, càng lành mạnh hơn, càng trở nên tỉnh thức hơn. Chừng nào con người còn chưa tìm được ma túy bên trong mình- thì người đó cứ đi tìm ma túy làm cái thay thế ở thế giới bên ngoài. Chỉ thiền mới có thể làm cho người ta dừng việc dùng ma túy. Không luật nào có thể cấm được họ. Cực lạc ở đây là cực lạc được sinh ra cùng bạn., bạn luôn giữ nó trong mình, nhưng bạn đã không chạm tới. Chỉ một chút ít nếm trải nó và mọi thứ khác ở bên ngoài lập tức trở thành vô nghĩa.

31.16. Một sự gián đoạn tuyệt đối là cần thiết. Tất cả mọi sách sử nên bị đốt đi. Toàn bộ hệ thống giáo dục nên được định tâm vào cầu nguyện, vào tình yêu, vào tự do, vào tâm thức, và sự kính trọng mênh mông đối với mọi thứ đang sống động.

31.17. Tôi muốn bạn chấp nhận chỉ một lời cầu nguyện, đó là tiếng cười, bởi vì khi bạn cười toàn bộ thì bạn trong hiện tại. Xã hội đã lấy đi tất cả nhựa sống, mọi tiếng cười và kéo lê mọi người vào trong giả dối. Và nếu bạn không chân thực, không chân thành, thì bạn chẳng bao giờ có thể làm nảy nở hạt mầm đã được trao cho bạn bởi vũ trụ từ bi lớn lao này.

31.18. Cuộc sống phải không là điều nghiêm chỉnh. Nó phải mang tính vui đùa sâu sắc, một trò vui. Và mọi cá nhân nên được phép tự do tuyệt đối là chính mình. Hạn chế duy nhất là bạn không được can thiệp vào phạm vi cuộc sống của cá nhân khác-có thể đó là vợ bạn, chồng bạn, con bạn. Sự kính trọng mênh mông với cá nhân là cốt lõi bản chất của việc mang tính tôn giáo chân thực. Hãy là chính mình và để người khác là chính họ và cuộc sống này, hành tinh này có thể trở thành thiên đường hoa sen ở đây bây giờ.

31.19. Đừng bao giờ chấp nhận bất kỳ đạo đức nào làm cho bạn cảm thấy mặc cảm. Đừng bao giờ chấp nhận bất kỳ cái gì đang cố gắng áp đặt cái gì đó lên bạn, chống lại bản tính đơn giản của bạn. Hãy là bản thân mình và bạn là hoàn hảo.

31.20. Cái làm cho bạn phúc lạc là đạo đức duy nhất. Cái làm cho bạn khốn khổ là tội lỗi duy nhất. Cái đem bạn đi khỏi bản thân mình là cái duy nhất cần được tránh. Hãy vui mừng trong bản thân mình và bạn được chứng ngộ. Bạn bao giờ cũng đã được chứng ngộ rồi, không có cách nào để được chứng ngộ cả.

31.21. Ngoại trừ con người, toàn thể sự tồn tại đều chứng ngộ. Không ai đang cố gắng vì bất kỳ cái gì khác: mọi sinh vật đều thấy thoải mái như ở nhà với vũ trụ này. Không có cây cối nào lo âu, không có con vật nào tự tử chỗ hoang dã, trở thành đồng dục nơi hoang dã.

31.22. Cội nguồn cuộc sống của bạn thuộc vào vĩnh hằng, họ không chết cùng thân thể mình. Họ chỉ đổi nhà. Bạn bao giờ cũng ở đây, và bạn bao giờ cũng sẽ ở đây. Bạn là một phần, phần bản chất, không tách rời của sự tồn tại đang nhảy múa đẹp đẽ vô biên này. Hãy tự nhiên để cho bạn có thể vẫn còn hài hòa với sự tồn tại. Để cho bạn có thể nhảy múa trong mưa, trong ánh nắng mặt trời, với cây cối , và bạn có thể giao cảm với tảng đá, với nhành hoa, với núi non, với các vì sao. Ngoại trừ điều này không có chứng ngộ. Chứng ngộ chỉ là hiện hữu trong hài hòa với sự tồn tại. Chống lại tự nhiên chỉ khốn khổ- khốn khổ do chính bạn tạo ra. Không ai khác chịu trách nhiệm cho nó.

31.23. Có cái gì đó đang bị mất. Ngôi nhà đầy khách nhưng người chủ lại thiếu. Bạn có mọi thứ của thế giới, nhưng bạn lại không có. Một sự khốn khổ vô cùng là kết quả. Bạn có tất cả mọi lạc thú, mọi tiền bạc, mọi điều mà con người đã từng mơ ước và đến cuối của những năm cố gắng, bỗng nhiên bạn thấy mình không tồn tại. Cái bên trong của bạn là hổng hoác, chẳng có ai cả.

31.24. Chỉ người khốn khổ mới cần thời gian tuyệt vời. Cũng như người ốm cần thuốc, người khốn khổ cần thời gian tuyệt vời; đó là một chiến lược rất tinh ranh để tránh khốn khổ của bạn. Khốn khổ thì không nên bị lảng tránh; bạn chỉ quên đi một lúc rằng bạn khốn khổ. Dưới tác dụng của ma túy, của dục, hay cái gọi là thời gian tuyệt vời của bạn, bạn đang thực sự tìm cái gì? Bạn đang trốn chạy khỏi cái trống rỗng bên trong của mình. Bạn dính líu vào bất kỳ loại sự việc nào. Bạn sợ chính cái ta của mình.

31.25. Mọi người đã hướng ngoại đến mức họ thậm chí không thể nào ngồi yên lặng lấy một khoảnh khắc; đó là điều khó khăn nhất tên thế giới. Mọi người đều bồn chồn. Nỗi sợ là gì? Chạm trán với cái trống rỗng của mình. Mọi người đều đang chạy khỏi bản thân mình. Và cuộc sống của họ chia làm hai phần: thứ nhất là có thời gian tuyệt vời và thứ hai là có dư vị khó chịu. Vào lúc dư vị khó chịu chấm dứt thì có thời gian tuyệt vời. Trong cái vòng lẩn quẩn, họ cứ đi giữa hai điều này, phí hoài các kiếp sống của mình mà chẳng đạt tới đâu cả. Đi tới nấm mồ không thể được gọi là đạt tới đâu đó, mà bây giờ bánh xe đã mệt mỏi, chán với thời gian tuyệt vời và dư vị khó chịu đến mức nó muốn nghỉ bên trong nấm mồ. Ngoài nấm mồ đó không có thời gian để nghỉ.

31.26. Bạn hãy là con người toàn thể. Cái bên trong là thật- thật như cái bên ngoài. Và cái bên ngoài có ý nghĩa như tâm linh. Bạn cần đạt tới một sự cân bằng nào đó mà trong đó không có cái bên trong hay cái bên ngoài chiếm ưu thế. Bất kỳ khi nào bạn cần ở chợ, thì bạn nên ở chợ với tính toàn bộ của mình. Chợ không thể phá hủy được linh hồn của bạn. Việc đi vào bên trong- ở trạng thái im lặng- thiền- vứt đi mọi thứ của thế giới bên ngoài, cũng không phải là từ bỏ thế giới. Hãy dùng năng lượng của bạn trong thế giới bên ngoài trong các hoạt động sáng tạo, nhưng không vào đá bóng. Có biết bao thứ để sáng tạo, để khám phá. Hãy dùng năng lượng của bạn để làm cho thế giới đẹp hơn, thi vị hơn, lành mạnh hơn. Và khi bạn thấy mệt mỏi thì hãy đi vào trong, hãy nghỉ ngơi, hãy thiền- nó sẽ gìn giữ, sẽ tích lũy thành bể năng lượng lớn. Khi bạn cảm thấy rằng sự thanh thản của mình, sự im lặng của mình muốn nhảy múa ra bên ngoài, thế thì hãy hát ca, hãy nhảy múa, hãy sáng tạo. Nhưng bạn không thể là đấng sáng tạo chừng nào bạn còn chưa là thiền nhân. Thiền nhân không phải là người từ bỏ thế giới mà là vui sướng trong thế giới. Nhưng trước khi bạn có thể vui sướng, bạn phải tích lũy năng lượng nhiều tới mức bạn bắt đầu tràn ngập với tình yêu, nhạy cảm, sáng tạo, thơ ca, bài hát, điệu múa,…

31.27. Tôi chẳng hề nghĩ tới ngày mai. Hôm nay là quá đẹp và quá thỏa mãn rồi- ai còn bận tâm tới ngày mai, cái chẳng tới bao giờ.

31.28. Tôi muốn mọi cá nhân có tôn giáo riêng của mình, nói cách khác, có kiểu sống riêng của mình, triết lý riêng của mình- và sống theo sự sáng suốt sâu sắc riêng của mình.

31.29. Bạn phải học nói có. Có với tảng đá, có với dòng sông chảy, có với tính toàn bộ của bạn như bạn hiện thế. Không có từ nào vĩ đại hơn CÓ. Có với sự tồn tại mà không điều kiện gì. Và bạn sẽ thấy thảnh thơi, và bạn sẽ thấy sự giao cảm, và bạn sẽ thấy cả hai thế giới, bên trong và bên ngoài. Hãy nói có với bản thân mình trong bất kỳ tình huống nào bạn thấy. Và mỗi tình huống lại được thay đổi một cách huyền bí vào khoảnh khắc bạn có khả năng nói có.

31.30. Sự tồn tại ủng hộ những người có thể cho mọi thứ mà không hỏi xin bất kỳ cái gì đáp lại, biết hoàn toàn rằng cái họ cho đã thuộc vào sự tồn tại, chứ không phải là của họ. Bạn thậm chí đã không hiểu ABC của việc giao cảm với tự nhiên. Khi bạn biết rằng: như một thực thể tách biệt, bạn sẽ không tồn tại, thế thì không có vấn đề về việc cho và lấy. Bạn trong sự tồn tại, bạn đã trong sự tồn tại và bạn sẽ trong sự tồn tại. Bạn chỉ hiện hữu là đủ. từ sự hiện hữu này sẽ tuôn chảy tất cả mọi niềm vui của bạn, tất cả mọi tiếng cười, lòng biết ơn, lời cầu nguyện của bạn. Không có học thuyết tôn giáo, không có phần thưởng về đức hạnh và trừng phạt về tội lỗi. Tất cả những cái đó đều là hư cấu.

31.31. Bạn là ai không phải là vấn đề. Với thiền nhân, vấn đề lớn lao nhất là vượt qua biên giới của quá khứ và đi vào trong khoảnh khắc hiện tại, trong sự thuần khiết của tâm thức, không hỏi câu hỏi nào, bởi vì câu trả lời bao giờ cũng đến từ quá khứ. Chỉ chờ đợi. Hãy để chính kinh nghiệm hiện tại của bạn trở thành câu trả lời. Chỉ một chút kiên nhẫn về phần bạn, và sự bùng nổ vô biên… toàn thể bản thể bạn trở thành tự do với mọi xiềng xích, mọi nhà tù, mọi sự huấn luyện, và bạn lần đầu tiên là bản thân mình. Và cũng kỳ lạ là khoảnh khắc bạn là bản thân mình thì bạn là toàn thể sự tồn tại. Thế thì bạn nở hoa thành hoa hồng, bạn nhảy múa trong cây cối, ca hát trong dòng sông, bạn sẽ gầm thét trong đại dương. Thế thì im lặng là của bạn và cái đẹp của âm thanh là của bạn. Một khi bạn kết thúc với quá khứ của mình thì toàn thể sự tồn tại bỗng nhiên trở thành vương quốc của bạn.

31.32. Người minh triết nhất của bạn cũng không minh triết hơn thân thể bạn. Sự vận hành của nó hoàn hảo thế- hiểu biết của nó hoàn toàn vượt ra ngoài sự kiểm soát của bạn, bởi vì sự kiểm soát của bạn có thể mang tính hủy diệt, như việc nhịn ăn, vô dục, yoga (dốc đầu xuống)… Cho nên bạn hãy kính trọng sâu sắc, yêu thương và biết ơn thân thể mình. Điều đó chính là nền tảng tâm lý của người đã thức tỉnh.

31.33. Tâm trí không cần phân tích. Nó đơn giản cần được xóa đi. Khoảnh khắc tâm trí bị xóa đi – và phương pháp là thiền- thì bạn còn lại với thân thể đẹp tuyệt đối, bạn được bỏ lại với một bộ não im lặng, không ồn ào. Khoảnh khắc bộ não được tự do khỏi tâm trí thì cái hồn nhiên của bộ não trở thành việc nhận biết về một không gian mới gọi là linh hồn. Một khi bạn đã tìm ra linh hồn của mình thì bạn đã tìm ra nhà mình và đó là tình yêu, niềm cực lạc không cạn của mình, làm cho bạn sống mãnh liệt và chết một cách phúc lạc. Ngoài tâm trí, mọi thứ đều tuyệt đối đẹp. Chỉ tâm trí mới là thứ nhân tạo. Mọi thứ khác đều tới từ cội nguồn vĩnh hằng của cuộc sống.

31.34. Chứng ngộ không phải là thành đạt, nó là chính bản tính của bạn. Nếu bạn bỏ lỡ nó, thì lý do không phải là bạn đã không đạt tới nó, mà là do bạn đi tìm nó khắp xung quanh ngoại trừ bản thân mình. Sự tồn tại chưa bao giờ tạo ra cùng một người lần nữa. Và khoảnh khắc bạn chấp nhận tính duy nhất, thì bạn chấp nhận sự kính trọng mênh mông với người khác như họ hiện thế. Trong chính cái bình thường của bạn thì bạn hoàn toàn tốt. Chẳng cần phải thêm gì cho bạn cả. Và nếu bạn có thể thảnh thơi trong cái bình thường này thì sự thảnh thơi của bạn sẽ bắt đầu rạng ngời, nở hoa. Nhưng bạn chưa bao giờ ở nhà cả, bạn đang nhìn vào nhà người khác, bạn bị phân tán ở đâu đó khác, bạn không ở nơi sự tồn tại muốn bạn ở đó. Hãy là bình thường ngay tức khắc. Nó là kinh nghiệm đẹp đẽ nhất, bởi vì bây giờ không có ham muốn, không căng thẳng, không tìm kiếm, không chất vấn, không đâu mà đi. Bạn đã ở nơi bạn muốn ở rồi.

31.35. Con người không thể bị tiêu diệt, không thể bị bắt làm nô lệ, không thể bị kết án, không thể bị mặc cảm, nếu không có một lý tưởng. Và không ai trở thành cái điều lý tưởng mà người đó đã cố gắng cả đời mình để trở thành. Bạn chỉ có thể là bản thân mình hoặc chỉ là sự phí hoài.  Đây là hai phương án duy nhất. Bạn hãy yêu Đức Phật vì sự duy nhất của Ngài, nhưng đừng bao giờ bắt chước Ngài. Bản thân Ngài chưa bao giờ bắt chước ai, đó là lý do tại sao Ngài lại chứng ngộ. Hãy lấy đi mọi lý tưởng khỏi bạn, lấy đi chính cái ý tưởng rằng chứng ngộ đang sắp xảy ra cho bạn trong tương lai. Tương lai không tồn tại! Cái ý tưởng xảy ra trong tương lai chỉ là sự né tránh sự kính trọng mà bạn chỉ có thể có trong hiện tại. Hãy tận hưởng cuộc sống của bạn. Toàn bộ ý tưởng về hoàn thiện chỉ tạo ra chứng thần kinh, bệnh hoạn và sự xáo trộn của tâm trí. Bạn đã ở nơi bạn cố gắng đạt tới, đích xác ở nhà. Đừng phí thời gian chạy lăng xăng đây đó.

31.40. Im lặng là kinh nghiệm tâm linh lớn nhất. Và vũ trụ này chỉ bao gồm im lặng. Im lặng có thể trở thành diễn tả được như âm thanh nếu ai đó nghe được nó, và âm thanh có thể trở thành có nghĩa nếu ai đó để cho nó nghĩa. Nhưng im lặng là tuyệt đối và hoàn toàn thuần khiết, không bị bàn tay con người chạm vào. Sự thuần khiết của nó là tính Thượng đế mà mọi thiền nhân đều đi tới nhận biết. Mọi thiền nhân đều có mặt lúc bắt đầu của sự tồn tại. Vấn đề không phải là thời gian. Từng khoảnh khắc đều có thể được biến đổi thành cái bắt đầu của sự tồn tại, nếu bạn có thể rơi vào trong im lặng. Và im lặng không phân chia mọi ngưởi bởi vỉ nó không phải là ý thức  hệ, nó là kinh nghiệm. Chỉ im lặng và bạn sẽ phát hiện ra tiếng cười mênh mông cứ lan tỏa khắp trái đất. Cây cũng cười, chim cũng cười. Ngoại trừ con người, dường như không ai buồn cả. Cái buồn này là bởi vì việc níu bám của bạn vào ngôn ngữ. Đừng quan tâm tới loại ý thức hệ nào. Tất cả chúng đều là chuyện nhảm nhí. Hãy vứt hết chúng đi, bất luận chúng là gì. Hãy để cho toàn thể bản thể bạn được chất đầy tiếng cười. Hãy để cho bản thân bạn ca hát, hãy để cho từng thớ thịt của con người bạn là một phần của điệu mua1a của vũ trụ. Đây là cuộc cách mạng duy nhất, việc biến đổi duy nhất mà có thể đem cho trái đất này triệu triệu niềm vui.

31.41. Sự thôi thúc vô cùng này về quyền lực đang nảy sinh từ cái trống rỗng bên trong bạn. Người không có khuynh hướng quyền lực là người được hoàn thành, mãn nguyện, thoải mái, ở nhà như người đó đang vậy. Sự hiện hữu của người đó là lòng biết ơn mênh mông với sự tồn tại, chẳng còn gì nữa mà đòi hỏi. Nó là món quà hoàn toàn từ sự dư thừa của sự tồn tại. Và đây là hai con đường tách biệt: một con đường là nguyện vọng quyền lực, con đường kia là nguyện vọng được tan biến. Ý tưởng quyền lực với người khác nghĩa là lấy đi chân giá trị của họ, phá hủy tính cá nhân của họ, buộc họ phải là nô lệ. Chỉ một tâm trí xấu xa mới có thể làm điều đó. Nhưng chắc chắn có một quyền lực mà chẳng liên quan gì đến việc chi phối người khác. Như quyền lực của bông hoa khi xòe cánh, quyền lực của đêm sáng sao, quyền lực của chiếc lá nhỏ bé rung rinh trong mưa,… Cái đẹp, cái vĩ đại, niềm vui của nó? Nó thậm chí không cần ai nhìn mình.

31.42. Cách thức duy nhất để thoát khỏi ham muốn chi phối xấu xí này là đi vào trong cái trống rỗng của bạn, để thấy đích xác nó là gì. Và có hoa hồng nở trong cái không của bạn. Tại đó bạn thấy cội nguồn cuộc sống vĩnh hằng. Bạn sẽ không còn tự tử và không cần tham chiếu tới người khác. Bạn đã tìm thấy bản thân mình. Nó là hoàn toàn im lặng. Nó là phúc lạc, cực lạc. Nó là niết bàn- cái không. Và khi bạn thoải mái với cái không của mình, thì mọi căng thẳng, xung khắc, lo nghĩ biến mất. Bạn sẽ không còn biết đến cái chết.

31.43. Vũ trụ này chắc chắn được làm ra từ sự im lặng. Nhưng im lặng này không chết mà sống động, là bài ca không lời. Bạn hãy nhìn hoa hồng, nhìn con chim tung cánh, vì sao, cây cối, núi non… những điệu bộ của im lặng. Toàn bộ sự tồn tại này là điệu vũ của im lặng. Nó lấy những dạng duy nhất, nó tan chảy từ dạng này thành dạng khác.

31.44. Từ cái không, mọi sự tới. Cái không không phải là không có gì. Cái không là tất cả. Và nhận ra cái không như tất cả, như kinh nghiệm, là cách duy nhất để tìm ra sự thống nhất của bạn với vũ trụ. Trong cuộc sống, trong cái chết không có cái sợ. Bạn đã từng ở đây nhiều lần rồi và thế rồi lại nghỉ ngơi. mọi thứ nảy sinh từ cái không và chung cuộc lại sụp đổ vào cái không để nghỉ ngơi. Có lẽ nó có thể nảy sinh lần nữa. Đừng lo về cái chết. Cái chết là sự thảnh thơi vô cùng trong vũ trụ, trong cái không. Nhưng chỉ hiền nhân mới có thể biết được, người đó đã khám phá ra toàn bộ thế giới của cái không bên trong mình. Nhưng nó là cái không được vui mừng ở trong- nghỉ ngơi, an bình, trầm tĩnh, sống động, tràn ngập, tươi mát, thơm ngát… Kinh nghiệm này còn gấp hàng triệu lần điều bạn có thể quan niệm bằng tâm trí. Đó là giải thoát. Đó là việc nở hoa tối thượng của bản thể bạn. Bạn sẽ là một con người đã được biến đổi. Sự tồn tại chỉ bao gồm im lặng và tiếng cười.

31.45. Đừng bao giờ thuộc vào đám đông, vào quốc gia, tôn giáo, chủng tộc… Hãy thuộc vào toàn bộ sự tồn tại. Tại sao lại tự giới hạn mình vào những thứ nhỏ bé? khi cái toàn thể sẵn đấy, chỉ người ngủ mới níu bám vào những thứ nhỏ bé. Hãy mang tính đại dương. Chỉ thế thì bạn mới biết hương vị của cuộc sống thực là gì. Cũng thế giới này mà nó lại trở nên đẹp đẽ phiêu diêu, màu sắc thế- cây xanh thế, gió thổi rì rào một điệu nhạc tinh tế thế… Chúng bao giờ cũng tạo ra  như vậy, nhưng bạn lại điếc. Mặt trời mọc và lặn kia và cái đẹp vô cùng mà nó mang lại… bạn bỏ lỡ bởi vì bạn mù.

31.46. Công việc hấp dẫn mọi người, mặc dầu nó hoàn toàn ngớ ngẩn. Cây làm việc gì và chim làm việc gì? Và mặt trời, mặt trăng và các vì sao làm việc gì? Ngoại trừ con người, chẳng ai lại điên khùng tới mức nghĩ rằng bạn phải có công việc trọng đại nào đó phải hoàn thành. Đây là cách chúng ta đã tạo ra tâm trí thành đạt. Và bạn đồng ý với ý tưởng này vì nó rất thỏa mãn bản ngã. Sự tồn tại không phải là công việc mà là lễ hội của năng lượng diễn ra vĩnh viễn dưới những dạng khác nhau và không thể biến mất được. Năng lượng là vĩnh hằng. Có nhu cầu bạn cần thức ăn, quần áo, chỗ ở. Bạn sẽ phải làm cái gì đó để tạo ra những vật nhỏ bé này, những phương tiện tồn tại. Chớ huênh hoang về số dư tài khoản ngân hàng lớn mà bạn có, sự tồn tại không có nhu cầu về nó. Chớ huênh hoang về việc bạn là chính khách tầm cỡ nào, thủ tướng hay tổng thống; sự tồn tại chẳng biết gì về bạn cả. Sự tồn tại còn hài hòa hơn với con chim nhỏ này, chúng chẳng có lý do gì để mà hót cả, chỉ từ năng lượng vô cùng. Hãy vứt bỏ tâm trí thành đạt, một căn bệnh của bạn. Hãy thảnh thơi và tận hưởng Hãy chỉ làm vài điều thật cần thiết, hay điều khiển ai đó làm chúng cho bạn. Điều đó phụ thuộc vào trí thông minh của bạn. Hãy biến đổi, cho dù công việc nhỏ bé mà bạn đang làm, cho nó thẩm mỹ hơn, sáng tạo hơn. Hãy làm cho nó thành niềm vui lớn, bởi vì nó là cuộc sống của bạn. Nó sẽ cho bạn thức ăn, quần áo,… Cuộc sống của bạn sẽ trở thành một hành trình vô thành đạt, vô tham vọng của cái đẹp.

31.47. Yêu là điều duy nhất mang lại tự do. Chính ghét, chính giận, chính ghen tị mới giữ bạn trong tù túng. Hãy chỉ là tình yêu thuần khiết- vô điều kiện, bởi vì bạn có thể đặt điều kiện nào lên chim chóc? Tình yêu vô điều kiện và bạn tự do, tự do khỏi mọi ghen tị, mọi giận dữ, bởi vì không có kẻ thù nào ở đây cả. Tất cả đều là bạn, là người yêu, là một phần của cái toàn thể mang tính vũ trụ này.

31.48. Hãy kinh nghiệm mọi thứ, hãy biết ơn (những sự bùng nổ nào đó), nhưng đừng dừng lại và đừng bao giờ trông đợi cùng kinh nghiệm lại xảy ra, bởi vì điều đó chắn con đường của bạn để có kinh nghiệm lớn lao hơn. Và nếu bạn muốn hài hòa với sự tồn tại, thì hãy vứt bỏ tâm trí hướng mục tiêu. Chính cuộc hành hương là mục tiêu. Sự tồn tại không đi đâu cả, nó đơn giản tận hưởng. Trong bông hoa, chim chóc, mọi người, dòng sông, đám mây, trong những vì sao… Nó không định đi đâu cả. Và sự tồn tại là không lặp lại. Nó trao chân giá trị cho mọi cá nhân, bởi vì bạn chưa bao giờ có, sẽ không bao giờ có nữa; bạn là duy nhất. Bạn không thể bước vào cùng một dòng sông thậm chí chỉ một lần bởi vì nước liên tục chảy. Một khi bạn hiểu dòng chảy và bạn trở nên hài hòa với dòng chảy, thì biết bao nhiêu kho báu thành có sẵn phía trước. Cuộc sống không phải là một bộ phận, không bao giờ lặp lại. Nó bao giờ cũng nguyên bản. Cảm nhận điều này dẫn đến cực lạc, cực lạc tối thượng.

31.49. Không có gì bên ngoài thế giới này. Mọi thứ đều bên trong thế giới, và không có cách nào để thoát ra khỏi nó. Cách duy nhất là đi vào bản thân bạn, và bạn đang ở ngoài nó. Nếu thế giới không ở bên trong bạn- không ham muốn, không khao khát, không ý chí quyền lực- nếu tất cả những cái vô nghĩa này biến mất khỏi thế giới bên trong của bạn và nó là cái trống rỗng thuần thiết hoàn toàn, thì bạn ở ngoài thế giới. Nhưng khi có liên quan đến thân thể bạn thì nó sẽ là ở trong thế giới. Đừng từ bỏ thế giới này. Hãy sống trong thế giới này nhưng không để thế giới này sống trong bạn; là lá sen trong nước nhưng nước không thể dính vào nó được.

Em bé người Mông xinh đẹp

About thienosho

Nguyễn Tự Tu Email: vangvaxam5@gmail.com
This entry was posted in Thiền. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s