20. TỪ THUỐC TỚI THIỀN

20. TỪ THUỐC TỚI THIỀN

20.1. Khi nào thì tâm ý thức con người trở nên lành mạnh từ bên trong? Thứ nhất, khi họ bắt đầu cảm nhận được cái tâm bên trong. Thường thì ta không cảm thấy được cái bên trong. Mọi cảm nhận của ta là vì thể xác- vì tay, vì chân, vì đầu, vì tim. Không có sự cảm nhận của cái “tôi đang là”. Toàn bộ sự nhận biết của ta  được tập trung lên căn nhà mà không phải lên người chủ nhân trong căn nhà. Nếu ngày mai ngôi nhà sụp đổ thì tôi tưởng rằng tôi đang sụp đổ. Nhưng nếu tôi hiểu rằng tôi khác với ngôi nhà, tôi chỉ ngự trị trong đó- vạn nhất có một ngày ngôi nhà bị vụn vỡ thì tôi sẽ vẫn còn lại. Thế thì điều này sẽ làm nên một khác biệt trọng đại: nỗi sợ chết sẽ phai mờ. Không có thiền định thì nỗi sợ chết không bao giờ biến mất. Ý nghiã đầu tiên của thiền định là sự nhận biết chính mình. Bao lâu nay ta ở trong nhận biết về điều gì đó- nó không không bao giờ nhận biết chính nó. Đó là lý do tại sao người ta ngồi một mình, không làm gì, thì ta bắt đầu buồn ngủ. Nếu anh ta đang đọc báo, nghe đài, thì anh ta cảm thấy mình đang nhận thức. Nếu để anh ta cô đơn trong phòng tối, thì anh ta sẽ cảm thấy buồn ngủ vì không có gì để làm. Giấc ngủ có nghĩa là bạn yên lặng, nhưng trong cơn mơ màng. Thiền định có nghĩa bạn tĩnh lặng nhưng tỉnh thức. Đó là sự khác biệt duy nhất. Nếu bạn có thể tỉnh thức về chính bạn trong khi bạn tĩnh lặng thì… bạn sẽ bắt đầu trở nên tỉnh giác về cơ thể của chúng ta và về chính chúng ta. Và nếu sự tỉnh giác này gia tăng thì nỗi sợ chết sẽ bị xóa nhòa.

20.2. Y khoa không bao giờ có thể giải phóng con người khỏi nỗi sợ chết. Nó có thể làm tăng tuổi thọ nhưng như vậy cũng chỉ là kéo dài giai đoạn chờ chết mà thôi. Có khi nó làm cho cái chết đáng thương hại hơn. Còn làm cho con người lành mạnh, bạn có thể làm cuộc sống của họ hạnh phúc hơn mà không có nỗi sợ hãi. Sự không sợ hãi chỉ xảy ra trong một tình huống, đó là khi họ chợt hiểu từ trong tâm khảm rằng, một cái gì đó trong họ không bao giờ chết. Thiền định là sự thực hiện cái bất tử này, cái mà ở sâu trong ta không bao giờ chết. Chỉ có vỏ bên ngoài thì mới chết. Và đó là lý do tại sao bạn nên dinh dưỡng thể xác một cách y học, sao cho nó sống hạnh phúc đến chừng nào nó còn tồn tại., và đồng thời hãy cố nhận biết về cái bên trong bạn, sao cho thậm chí thần chết  có ở ngưỡng cửa nhà bạn, thì bạn cũng không run sợ.

20.3. Thiền định là một phương pháp giải phẫu kỳ lạ, nó cắt khỏi bạn những gì không thuộc về bạn và chỉ cứu chữa những gì thuộc về thực thể của bạn. Nó đốt cháy mọi thứ khác và để bạn đứng trần trụi, đơn độc dưới nắng đẹp giữa trời gió lộng.

20.4. Cuộc sống phải là một cuộc tìm tòi, không phải là một tham muốn, mà là mộ cuộc khám phá để phát hiện ra “Tôi là ai”. Thật kỳ cục cho những người chẳng biết mình là ai, lại đang cố gắng trở thành một ai đó khác. Họ không quen biết thực thể của mình- thế mà họ lại chiến thắng trong việc trờ thành. Trở thành là một bệnh tật của linh hồn. Khám phá bản chất của thực thể trong bạn là bắt đầu cuộc  sống. Thế thì mỗi khoảnh khắc là một phát hiện mới, nó đem lại niềm vui mới, một bí ẩn mới đang hé lộ cánh cửa của nó ra, một tình thương mới bắt đầu nảy nở trong bạn, một lòng từ bi lạ lùng mà bạn chưa từng cảm nhận trước đây, một sự nhạy cảm mới mẻ về cái đẹp, về điều thiện. Bạn trở nên nhạy cảm đến nỗi một ngọn cỏ nhỏ nhất cũng chứa đựng một điều quan trọng mênh mông đối với bạn như là vì tinh tú lớn nhất; không có ngọn cỏ này, sự sinh tồn sẽ không còn như nó đang là. Và ngọn cỏ này là độc nhất, là không thể thay thế được. Sự nhạy cảm này tạo ra một tình bạn hữu kiểu mới cho bạn- đó là sự thân thương với cây cối, với chim muông, với loài cầm thú, với những ngọn núi, con sông, với những đại dương, với những vì sao. Vì bạn trở nên mẫn cảm hơn, cuộc sống cũng trở nên rộng lớn hơn. Nó không còn là một vũng ao tù nước đọng, nó trở thành đại dương mênh mang. Toàn thể sự sống này trở thành gia đình bạn, và trước đó thì bạn chưa biết cuộc sống là gì. Những vì sao là thuộc chúng ta, và chúng ta không phải là khách lạ ở đây. Chúng ta thuộc vào sự sống một cách mật thiết. Chúng ta là một phần của nó, là trung tâm của nó.

20.5. Hãy khiến mọi thứ mang tính sáng tạo. Hãy khiến cho họa thành phước, rủi thành may; điều tốt nhất nảy sinh từ điều tệ nhất- đó là nghệ thuật. Và nếu một người sống toàn bộ cuộc đời mình cứ khiến mọi lúc, mọi chặng đường thành một vẻ đẹp, một tình thương, một niềm vui, thì tự nhiên cái chết đang thành đỉnh điểm tối hậu của nỗ lực trong toàn bộ kiếp sống. Nếu cái chết là đáng sợ, có nghĩa là toàn bộ kiếp sống của bạn đã bị uổng phí. Cái chết nên là một sự chấp nhận bình thản, một sự hội nhập đằm thắm vào cái bất khả tri, một lời tạm biệt vui vẻ với những người bạn cũ, tới thế giới cũ, không có bi kịch nào.

20.6. Chủ nghĩa duy vật là sự giả tưởng, là sự mê tín của giới khoa học, cũng như đối với Thượng đế, thiên đường và địa ngục là những  điều mê tín của giới tôn giáo.

20.7. Sự khỏe mạnh thật sự cần diễn ra đâu đó bên trong bạn, trong chủ thể bạn, trong tâm nhận thức của bạn, bởi nó biết rằng không có sinh, không có diệt. Nó là vĩnh cửu. Và sự lành mạnh trong nhận thức có nghiã là sự tỉnh thức. Đó là điều đầu tiên, sau đó là sự hài hòa, thứ ba là sự hỷ lạc và thứ tư là lòng từ bi. Khi bốn điều này được thỏa mãn, con người sẽ thực sự trở nên khỏe mạnh. Một người biết buông bỏ thì dễ có điều kiện thực hiện được bốn điều này, Sự khỏe mạnh sẽ làm cho bạn tỉnh táo vì tất cả các kỹ thuật thiền là để làm cho bạn tỉnh táo hơn, nó kéo bạn ra khỏi giấc ngủ u mê nặng nề. Còn những điệu múa, bài hát, những cuộc vui chơi sẽ làm cho bạn được hài hòa. Khi cái tôi biến mất và bạn ở trong dòng chảy thì nhận biết đó mang tính hài hòa. Sự tỉnh thức và hài hòa sẽ tạo điều kiện cho niềm hỷ lạc xảy ra Hỷ lạc có nghiã là sự an vui tuyệt đối. Và khi một người đã đạt tới niềm hỷ lạc, từ bi sẽ nảy sinh. Khi bạn có niềm an vui này thì bạn muốn chia sẻ. Nó bắt đầu tuôn chảy. Bạn không phải làm gì.

20.8. Khi bạn thử vai một người giúp đỡ, thì người được giúp đỡ sẽ không bao giờ tha thứ cho bạn. Bạn đã làm tổn thương lòng tự tôn của họ, bạn đã làm đau bản ngã của họ. Điều đó không nằm trong dự định của bạn… dự định của bạn chỉ là bơm phồng bản ngã của mình, thế mà điều này chỉ có thể xảy ra được nếu bạn làm đau bản ngã kẻ khác. Bản ngã lớn hơn sẽ cần nhiều không gian hơn, và kẻ khác phải thu hẹp không gian của họ để cá nhân họ tồn tại với bạn.

20.9. Hãy thương mến những thành viên trong nhóm của bạn. Hãy thương họ như hiện thế, chứ không phải như họ nên là. Họ vừa phải chịu đựng suốt cuộc đời họ từ mọi kiểu nhà lãnh đạo tôn giáo, xã hội, thần học, triết học- những người sẽ thương họ nếu họ theo đuôi, nếu họ trở nên đúng với hình ảnh phù hợp với ý tưởng của họ. Họ chỉ thương bạn khi họ đã tiêu diệt bạn hoàn toàn, tàn phá bạn và đẩy bạn phù hợp với ý đồ của họ.

20.10. Bạn càng sâu lắng vào trong mình, bạn càng có thể chạm sâu hơn vào cõi lòng người khác. Chúng hoàn toàn là cùng một thứ… bởi tâm bạn và tâm người không phải là những thứ rất khác biệt. Nếu bạn hiểu thực thể của bạn, thì bạn hiểu thực thể của mọi người. Bạn cũng đã từng bị điên đảo, vô minh, bạn cũng đã từng trượt té nhiều lần, bạn cũng đã từng mắc phải tội lỗi chống lại chính bạn và chống lại những người khác, và nếu những người khác vẫn đang còn làm những điều đó thì chẳng cần phải lên án. Họ phải được thức tỉnh và để đó cho họ, bạn không được đóng khuôn họ trong một cái khung nào đó. Thế thì thật vui khi giúp đỡ người khác, bởi bạn đi đến biết được cái bên trong của con người, chỗ được che đậy kín đáo nhất của cuộc đời. Và bằng cách biết người khác bạn sẽ biết về chính mình hơn nữa.

20.11. Nhìn từ bên ngoài thì cái bên trong đang trống rỗng. Nhìn từ bên trong thì toàn bộ thế giới là trống rỗng, duy cái bên trong bạn là tràn trề, nhưng những cái đang tràn trề thì lại không nhìn thấy được. Hương vị của thực thể bạn, tình thương, niềm cực lạc, điều huyền bí, sự tĩnh lặng, lòng từ bi- không thứ nào thấy được bằng mắt trần. Và thế là một sự thôi thúc quyết liệt lại nảy sinh. Làm sao khỏa lấp nó đây?- Bằng tiền bạc, bằng quyền lực, bằng sự giầu sang, bằng cách trở thành tổng thống hay thủ tướng? Hãy làm điều gì đó để khỏa lấp nó vậy. Người ta không thể sống bằng một nội tâm rỗng rang, trống vắng. Một điều tuyệt diệu trong con người và cuộc sống là chủ quan chứ không phải khách quan. Nhưng mà từ bên ngoài thì bạn chỉ có thể nhìn thấy những sự vật. Cho nên ở khắp mọi nơi, những kẻ rỗng tuyếch  đang có nhu cầu bức xúc thống trị người khác. Điều đó cho họ cái cảm giác họ không trống vắng. Một người tu hành thì bắt đầu tìm cầu trong nội tâm, từ bên trong và họ trở nên nhận thức được những kho báu bao la. Chỉ như vậy mới khiến cho bạn ngừng thống trị những người khác. Từ thời điểm đó, toàn bộ nỗ lực của bạn là làm cho mọi người cũng nhận thức được tính cá nhân của họ, sự giải thoát tự do của họ, sự vĩ đại của họ, nguồn phúc lạc vô biên của họ, sự mãn túc thanh thản của họ.

20.12. Thân thể là bí ẩn vĩ đại nhất trong toàn cõi sum la vạn tượng. Điều bí ẩn này cần được thương yêu săn sóc. Sự vận hành của nó cần được khám phá cặn kẽ. Bạn sẽ tìm được điều bí ẩn nhất bên trong chính mình; và bên trong cái cái bí ẩn là bảo tàng thiên quốc của tâm thức bạn. Một khi bạn nhận thức được tâm thức mình, thực thể mình, thì không còn thượng đế nào ngoài bạn nữa. Chỉ một người như thế mới có thể thực sự tôn trọng những người khác, những sinh thể khác, bởi họ cũng đều bí ẩn như người kia vậy… những sự thể hiện khác nhau, sự đa dạng khiến cuộc đời phong phú hơn lên, đẹp hơn, dễ chịu hơn… Do đó, con người cần một thân thể tốt đẹp hơn, khỏe mạnh hơn. Con người cần là một thực thể ý thức hơn, sống động hơn. Con người cần mọi thứ tiện nghi và giàu sang phú quí mà cuộc sống có thể sẵn sàng cung ứng. Cuộc sống luôn sẵn sàng hiến dâng bạn thiên đường hiện tại, tiếc rằng bạn cứ trì hoãn nó- nó luôn phải dời đến khi bạn chết, lúc đó sự khốn khổ của bạn mới chấm dứt.

20.13. Căng thẳng có nghĩa là có khoảng cách giữa con người hiện thực  của bạn và con người bạn muốn trở thành. Nếu khoảng cách này lớn thì căng thẳng sẽ lớn. Nếu khoảng cách nhỏ thì căng thẳng nhỏ. Và nếu chẳng có khoảng cách nào thì bạn sẽ thỏa mãn với con người thực của bạn. Khi bạn không muốn trở thành ai khác hơn là con người thực của bạn, thì bạn sẽ được giải thoát ngay trong khoảnh khắc hiện tại. Căng thẳng sẽ không còn và bạn cảm thấy thoải mái. Khi không có khoảng cách, bạn mới thực sự giải thoát. Sự chấp nhận hoàn toàn này là phép màu, phép màu duy nhất.

20.14. Nếu bạn yêu thương một người nào đó, bạn không cần phải giả vờ. Bạn có thể sống thật với chính mình. Bạn có thể lột bỏ mặt nạ của mình và sống thư thái. Bạn căng thẳng khi cái khác xuất hiện; bạn phải giả vờ, bạn phải tự vệ. Bạn phải tấn công hoặc phòng thủ. Đó là sự tranh đấu, chống đối- bạn không thể an nhiên tự tại.

20.15. Thuốc men có thể được sử dụng theo hai cách khác nhau, hầu hết đều theo quan điểm đối kháng trị liệu. Con người muốn tiêu diệt bệnh tật. Đó là thái độ tiêu cực. Một người thấu hiểu về chân tánh thì không có thái độ đó, mà là: có lẽ chứng bệnh này là cần thết trong lúc này. Bạn đừng tìm cách loại bỏ nó. Bạn sử dụng thuốc men chỉ để giúp cho có thể chấp nhận bệnh tật, cho có thể có đủ sức mạnh đến mức bạn có thể sống với bệnh tật bằng chân tánh. Hãy dùng thuốc men để giúp bạn có thêm sinh lực, có thêm sức khỏe, đủ sức mạnh đến mức có thể chấp nhận bệnh tật như một người bạn, và đừng tạo thêm đối kháng. Rồi bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy quan niệm về tánh Như này giúp ích cho bạn trong cơn rối loạn của trái tim, cảm giác, cảm xúc, trong tâm trí xáo trộn và trong cơ thể bệnh tật của bạn.

20.16. Hãy bắt đầu thư giãn, bắt đầu từ phạm vi bên ngoài, nơi chúng ta sống. Thư giãn phạm vi bên ngoài của bạn- thư giãn thể xác, thư giãn thái độ, hành vi của bạn. Đi đứng thư thả, ăn thư thả, nói chuyện, lắng nghe theo cung cách thư thả. Hãy làm chậm lại mỗi tiến trình. Đừng vội vã, đừng gấp rút. Hãy hành động như toàn bộ sự sống vĩnh cửu. được dành cho bạn- thật ra, nó được dành cho bạn. Chúng ta có mặt ở đây từ lúc bắt đầu và chúng ta sẽ có mặt cho đến lúc chấm dứt, nếu có bắt đầu thì có chấm dứt. Nhưng không có bắt đầu và chấm dứt. Chúng ta luôn luôn có mặt ở đây và chúng ta luôn luôn ở đây. Hình tướng tiếp tục thay đổi, nhưng tính chất thì không; áo quần có thể thay đổi nhưng linh hồn không thay đổi.

20.17. Toàn bộ sự sống đang khiêu vũ, ngoại trừ con người. Toàn bộ sự sống đang diễn ra theo sự vận hành thư thả. Cỏ cây phát triển, chim chóc hát ca, những dòng sông trôi chảy, sao trời chuyển đi,… Mọi thứ hoạt động theo nhịp điệu rất hài hòa, không vôi vàng, gấp rút, không lo âu và không mệt mỏi. Ngoại trừ con người, con người bị hy sinh cho tâm trí của họ.

20.18. Thế gian có hai loại người: ngựa giống và rùa biển. Nếu ngựa giống không được phép chạy nhanh, không được phép phi tốc độ, tất phải có căng thẳng. Và bạn là ngựa giống ư? Hãy quên đi chuyện thư giãn, nó không dành cho bạn. Nó được dành cho những con rùa biển như tôi! Hãy là ngựa giống, đó là bản chất tự nhiên của bạn, đừng nghĩ đến niềm vui của mấy con rùa. Bạn có cách vui khác. Nếu rùa bắt đầu trở thành ngựa giống thì nó cũng ở vào cảnh phiền phức tương tự. Vậy hãy chấp nhận tính cách của bạn. Bạn là người tranh đấu, một chiến sỹ, bạn phải sống theo cách ấy., đó là niềm vui của bạn. Hãy đối phó với thị trường, hãy cạnh tranh giữa chợ, hãy làm những điều bạn thật sự muốn làm. Đừng sợ hậu quả, hãy chấp nhận căng thẳng. Khi bạn chấp nhận căng thẳng, nó sẽ biến mất. Bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc khi bạn đã bắt đầu sử dụng được một loại năng lực.

20.19. Bạn đang bận chạy theo tiền bạc thì làm sao có thời gian mà ngắm hoa hồng, dõi mắt theo đàn chim đang tung cánh, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của con người? Bạn trì hoãn mọi thứ này tới một ngày, khi bạn có mọi thứ, bạn sẽ thư giãn và vui sướng. Nhưng đến khi bạn có mọi thứ, bạn đã trở thành một kiểu người có kỷ luật nào đó, người đã mù trước các loài hoa, trước vẻ đẹp, người không thể thưởng thức âm nhạc, không hiểu thơ ca, người chỉ còn có thể hiểu đô- la. Nhưng những đống đô- la đó không mang lại một sự mãn nguyện nào. Họ đã sẵn sàng tự treo ngược lên cành cây bởi chẳng có lý do gì để sống thêm. Trái tim họ đã ngưng dồn đập từ lâu rồi. Họ chỉ còn là những thân xác- được trang sức đẹp đẽ, được quí trọng, nhưng hoàn toàn trống rỗng và vô nghĩa. Nhưng từ sâu thẳm, khi cái chết tới gần, họ tự biết mình đã lãng phí cuộc đời.

20.20. Thiền nhân sau cùng sẽ trở thành tấm gương. Bất cứ tình huống nào phản chiếu lên anh ta, anh ta đều hồi đáp trong khoảnh khắc hiện tại, từ hiện tại. Do đó, mỗi sự hồi đáp của anh ta đều mới mẻ, tươi tắn, sáng suốt, tốt đẹp, dễ thương. Đó không phải là một quan niệm cũ kỹ nào đó được anh ta lặp lại. Không có một tình huống nào hoàn toàn giống với một tình huống khác mà bạn đã từng gặp trước kia. Như vậy, nếu bạn phản ứng từ quá khứ, bạn không thể nào nắm vững tình huống, bạn sẽ bị bỏ rơi thật xa ở phía sau. Đó là lý do thất bại của bạn. Bạn bị đui mù trước tình huống. Thiền nhân là người cởi mở hoàn toàn, với cặp mắt có khả năng nhận thức tình huống và để cho tình huống thức động sự ứng phó của anh ta. Anh ta không mang theo một giải pháp sẵn có nào.

20.21. Người hiểu biết thấy rằng không cần đặt bất cứ điều kiện nào. Bạn có thể hạnh phúc vô điều kiện. Tại sao phải tiếp tục đi bằng đôi giày và đau khổ, chỉ để sau cùng mới thấy thoải mái khi cởi giầy ra? Tại sao không thoải mái ngay? Người hạnh phúc thật sự là người không biết gì về hạnh phúc, chưa bao giờ nghe nói về hạnh phúc cả. Người thật hạnh phúc, hạnh phúc vô điều kiện, làm sao anh ta có thể biết rằng anh ta hạnh phúc? Chỉ những kẻ bất hạnh mới nói: “Tôi sung sướng quá, mọi thứ sẽ thật là tuyệt!”. Đây là những người không hạnh phúc. Hạnh phúc hoàn toàn hiện hữu, luôn luôn hiện hữu. Giống như hơi thở, hạnh phúc là ngay bây giờ. Đừng thiết lập điều kiện cho hạnh phúc của bạn. Hãy hạnh phúc không vì bất cứ lý do nào. Chỉ sống hạnh phúc thôi. Hãy học cách sống vui tươi trong mọi khoảnh khắc. Đời sống không phải là phương tiện cho bất cứ mục tiêu nào. Đời sống là tức khắc ngay bây giờ. Hãy sống, sống thật trọn vẹn, thật vui tươi, thật tỉnh thức, rồi bạn sẽ hài lòng. Sự hài lòng không nên trì hoãn, nếu không, bạn sẽ không bao giờ…

20.22. Mọi kiểu qui định đều là thuốc độc. Nghĩ mình là người Hồi giáo, Công giáo, là người Hoa, người Anh, chính là nghĩ mình đối lập với cả nhân loại. Bạn hãy chỉ nghĩ rằng mình là một con người, một con người bình dị, nếu bạn có chút ít trí khôn. Và nếu trí khôn của bạn nới rộng ra thêm chút nữa thì bạn sẽ thậm chí xả bỏ cả cái quan niệm về “người”. Bạn sẽ chỉ coi mình như một chúng sinh. Và chúng sinh thì bao gồm tất cả: cây cối, núi non, sông suối, tinh tú, chim chóc, muông thú,… Hãy trở nên to lớn hơn, vĩ đại hơn. Tại sao lại phải sống trong đường hầm? Tại sao bạn lại phải bò vào những hang hốc bé nhỏ, chật chội, tối tăm? Thế mà bạn cứ tưởng mình đang sống trong những hệ tư tưởng tuyệt vời. Không tư tưởng nào đủ vĩ đại để dung chức một con người đâu. Không một quan niệm nào có thể chứa đựng sự sống, Đại Đạo. Mọi quan niệm đều làm què quặt và tê liệt. Sự tự do thật sự là sự giải thoát khỏi bất cứ ý thức hệ nào. Liệu bạn có thể đơn thuần sống mà không có bất cứ ý thức hệ nào? Tại sao một ý thức hệ lại cần nhiều đến vậy? Nó được cần đến bởi nó còn giúp bạn vẫn còn ngu đần phi trí tuệ; nó cung cấp cho bạn những đáp án làm sẵn và bạn không cần tự mình tìm chúng.

20.23. Thượng đế đang tìm hạnh phúc thông qua bạn dưới hàng triệu hình thức. Hãy cho phép Ngài thể hiện mọi hạnh phúc có thể và hãy giúp Ngài đạt tới những đỉnh cao hơn, những tầm với cao hơn của hạnh phúc. Cốt tủy của tôn giáo vốn chẳng có gì khác hơn là sự an lạc. Cho nên bất cứ điều gì đem lại cho bạn niềm an lạc thì đều thuộc về Đạo Đức, bất cứ điều gì khiến bạn buồn khổ, bất hạnh thì đều là tội lỗi. Hãy lấy điều đó làm tiêu chí. Điều duy nhất tôi muốn đưa cho bạn là hương vị của nhận biết. Điều đó sẽ thay đổi toàn bộ cuộc đời bạn. Vấn đề là không phải khép bạn vào kỷ luật; vấn đề là làm cho bạn sáng từ bên trong.

20.24. Cái “tôi” là quan niệm giả dối của bạn về chính con người bạn; đó chỉ là sự ngụy tạo của tâm trí, không có một chút sự thật nào. Đó là món hàng hoàn hảo vì thế giới quan tâm đến nó, bởi vì từ đó bạn liên hệ  với những cái tôi khác. Khi bạn vượt qua tâm trí bạn, bạn cũng vượt qua cái tôi, và bất ngờ bạn thấy rằng, bạn không phải là những gì bạn luôn luôn nghĩ, rằng con người thật của bạn hoàn toàn khác hẳn, rằng điều đó không bao gồm thể xác hay tâm trí bạn, rằng thật ra bạn không có lời nào để diễn tả về nó. Nhưng đó vẫn không phải là thực tại tối thượng, nó chỉ là ở giữa thực tại tối thượng và sự giả dối tận cùng.

20.25. Bạn cần loại bỏ cái tôi trước nhất. Rồi đến bản ngã cũng biến mất, đến không còn gì để chấm dứt. Tính chất “Không” này tạo ra khoảng không gian cho cái tối thượng nở hoa. Bạn sẽ không còn phiền muộn lo âu như trước nữa, bạn không còn liên hệ nào với quá khứ nữa. Rồi bất ngờ bạn nhận ra rằng, bạn chưa bao giờ rời khỏi nhà. Bạn luôn luôn hiện hữu. Trước đó, đôi mắt bạn chỉ tập trung vào mục tiêu, giờ đây tất cả những mục tiêu này đã biến mất, chỉ sự chứng kiến thuần khiết là còn lại.

20.26. Hãy bắt đầu sống. Hãy bắt đầu huấn luyện đời sống cho một lúc nào đó trong tương lai. Tất cả những đau khổ trên thế gian được tạo ra là do bạn hoàn toàn quên sống; bạn mãi bận rộn với những sinh hoạt vốn không liên hệ gì với đời sống.

20.27. Đau khổ xuất hiện, một lúc sau nó có thể biến mất, nhưng bạn vẫn còn đó. Hạnh phúc đến, rồi đi; nó có, rồi lại không, nhưng bạn vẫn còn đó. Cơ thể trẻ rồi trở nên già. Tất cả mọi thứ đều đi- khách đến rồi đi, nhưng chủ nhà vẫn thế. Đừng lạc mất trong đám khách. Hãy nhớ đến chủ nhân ông của bạn. Chủ nhân ông ấy là ý thức, là tâm thức chứng kiến. Đâu là yếu tố cơ bản không bao giờ thay đổi ở bạn? Duy chỉ điều đó. Nhưng chúng ta đã đồng hóa hoàn toàn với khách. Chủ nhân thật sự quá bận với khách, anh ta quên mất chính mình.

20.28. Đau khổ và lạc thú là hai năng lực bẩm sinh của đời sống. Con người quá sợ đau khổ đến mức đè nén đau khổ. Và sau cùng, họ bắt gặp sự thật là, nếu bạn muốn tránh đau khổ, bạn phải tránh lạc thú. Bây giờ bạn bước đi trên mặt đất bằng phẳng- bạn không bao giờ bước đi trên đỉnh núi và cũng chua bao giờ rơi xuống thung lũng. Tuy vậy, bạn đang sống một cách tẻ nhạt, buồn chán, không chút sinh khí, vì đời sống là tồn tại giữa hai đối cực.

20.29. Con người ý thức được hai điều mà không loài thú nào ý thức được: thứ nhất là cười, thứ hai là chết. Thế là một tổng hợp mới xuất hiện: Chỉ có con người mới có thể chết cười, anh ta có thể kết hợp cái chết có ý thức và khả năng cười. Và nếu bạn có thể chết cười, chính lúc ấy bạn mới có thể đưa ra một bằng chứng giá trị là bạn đã sống cười. Chết là phát biểu tối hậu về toàn thể cuộc đời của bạn. Bạn có chết cười được không? Bây giờ bạn là một người tiến bộ. Nếu bạn chết rên la, khóc lóc, bám víu, bạn chỉ là một đứa bé chưa phát triển, chưa trưởng thành, chứng tỏ bạn luôn lẩn tránh cái chết, lẩn tránh tất cả các đau khổ.

20.30. Bạn đã mơ hàng triệu giấc mơ. Mỗi sáng ra bạn lại cười và cho rằng điều đó không thật, nhưng bạn không rút kinh nghiệm nhiều lắm. Dường như khó có thể tin rằng, tất cả những gì làm bạn đau khổ chỉ là một giấc mơ do chính bạn tạo ra– nhưng quả đúng như thế. Không một người tỉnh thức nào nói ngược lại điều đó. Và trong những giây phút tỉnh thức sáng suốt bạn cũng sẽ cảm nhận được như vậy.

20.31. Bước vào giấc ngủ và nhập định là giống nhau; khác nhau duy nhất là qua giấc ngủ, người ta nhập định trong trạng thái vô thức, còn qua thiền thì người ta nhập định trong trạng thái tỉnh thức. Nhưng đấy là một khác biệt vô cùng lớn. Bạn có thể nhập định qua giấc ngủ trong hàng nghìn kiếp sống, tuy vậy, bạn không bao giờ biết được sự sống (Đạo, Thượng đế,…). Nhưng nếu thậm chí chỉ trong một khoảnh khắc, bạn nhập định khi thiền, bạn sẽ đạt tới cùng một nơi mà bạn đã tới trong giấc ngủ sâu từ trong hàng nghìn kiếp sống, và điều đó sẽ chuyển biến cuộc sống của bạn hoàn toàn. Và điều thú vị là, một khi một người đã nhập vào thiền định, nhập vào cõi uyên nguyên rỗng lặng, nơi mà giấc ngủ sâu đã cuốn anh ta đi, thì anh ta không bao giờ còn là phi tỉnh thức, ngay cả khi anh ta đang ngủ. Nếu các mộng mị biến mất thì giấc ngủ sẽ toàn vẹn; nếu các vọng tưởng biến mất thì sự tỉnh thức sẽ toàn vẹn. Nếu sự tỉnh thức là toàn vẹn và giấc ngủ là toàn vẹn, thì không có khác biệt gì nhiều giữa hai điều đó. Khác biệt duy nhất: dù mắt mở hay nhắm, và trong thân thể đang hoạt động hay nghỉ ngơi mà thôi. Tâm thức thì là một, bất biến; chỉ có cơ thể là thay đổi: lúc thức thì cơ thể đang hoạt động; lúc ngủ thì cơ thể đang nghỉ ngơi.

30.32. Mọi người đang cố giữ cho trẻ trung, nhưng họ không biết rằng: chính nỗi sợ mất tuổi trẻ không cho phép họ sống trọn vẹn, đồng thời cũng không cho phép họ chấp nhận tuổi già một cách vui vẻ. Bạn lỡ mất cả hai. Cả tuổi trẻ, niềm vui, tính cao độ của nó- và bạn cũng lỡ mất cả sự vui vẻ, bình an và trí tuệ mà tuổi già mang lại. Do đó , hãy sống mỗi khoảnh khắc một cách trọn vẹn nhất có thể, chẳng vội gì nhảy sang khoảnh khắc khác. Thời giờ chẳng phải là tiền bạc, thời giờ không thể là tất cả, nó sẵn có cho người nghèo và người giàu như nhau.

30.33. Người ta phải sống tự nhiên để đạt được một cái chết tự nhiên. Cái chết tự nhiên là cực điểm của một cuộc đời vui sống tự nhiên, không có bất kỳ cấm cản nào, bất kỳ ức chế nào- hoàn toàn như cách mà chim muông đang sống, cây cối đang sống, … một cuộc đời tự tại buông bỏ, cho phép tự nhiên chảy qua mình như thể mình vắng bóng. Cuộc đời sống bạn hơn là bạn sống cuộc đời, bạn là thứ yếu. Thế thì trẻ em sẽ vui hưởng tuổi thơ của mình, thanh niên sẽ vui hưởng tuổi trẻ của mình và người già sẽ thanh thản tự nhiên vì toàn bộ kiếp sống đã được sống một cách tự nhiên. Bạn sinh ra như một người tự nhiên bình thường, bạn không thể siêu vượt chính mình được. Điều đó cũng như việc cố cất mình lên khỏi mặt đất bằng cách nắm chân mình kéo lên. Bạn có thể có hy vọng đôi chút, nhưng rồi bạn sẽ ngã xuống đất thôi và bạn có thể bị gãy xương. Bạn không thể bay được.

3034. Cái chết là đẹp đẽ. Cái chết là một bông hoa, một bông hoa cuối cùng. Nó là đỉnh điểm. Nó không phải là sự kết liễu cuộc đời. Nó là sự khoái lạc cuối cùng. Chỉ những ai biết cách sống đúng đắn thì mới biết chết một cách đúng đắn. Cuộc sống tự nó không có giá trị gì, trừ phi phải có niềm vui, múa hát, sáng tạo, tình thương. Chỉ sống thôi là vô nghĩa. Thời điểm thật là tốt để chết đi, hoàn toàn như khi bạn đã làm việc cả ngày thì tới thời điểm bạn rơi vào giấc ngủ. Cái chết không phải là kẻ thù mà là bạn bè. Cái chết cho bạn nghỉ ngơi, đồng thời nó là kinh nghiệm trọng đại nhất đời, nếu bạn có thể chết một cách tỉnh thức. Nếu bạn có thể tỉnh thức thì bạn có thể thấy rằng, mình không phải là thân thể, thân thể sẽ mục nát, sẽ biến mất tiêu. Rồi bạn thấy mình đang tách biệt ra khỏi tâm trí nữa, tâm trí cũng biến mất và rồi bạn sẽ chỉ là một ngọn lửa của thức giác, và đó là ân huệ lớn lao nhất trên đời. Cái chết này không phải là lúc than khóc, mà nó đã trở thành giờ phút tôn vinh rồi. Bây giờ không có cái chết mà chỉ có sự sống vĩnh hằng.

30.35. Trên thực tế bản ngã không tồn tại. Bạn chỉ cần nhìn sâu vào nó, nó là một cái bóng. Thiền định chỉ đơn giản là một phương pháp quan sát xem bản ngã này là gì. Và bất cứ ai chưa nhìn vào thì chưa phát hiện ra điều đó. Xuyên suốt lịch sử loài người, bất cứ ai đã nhìn vào trong đều không gặp bất cứ bản ngã nào. Và một khi bạn biết nó không có, thì mọi đau khổ mà bạn luôn đeo mang chỉ vì một cái bản ngã vốn không tồn tại, sẽ biến mất. Tất cả những thứ này đã được tạo nên trong tâm trí bạn bởi xã hội, tôn giáo, văn hóa.

30.36. Hư không là cái đích của người ta. Người ta phải đi tới một không gian (cảnh giới), nơi mà chẳng có gì xảy ra. Sự hành đã ngừng, tác nhân đã đi khỏi, ham muốn đã bặt, mục tiêu cũng đã diệt. Người ta đơn giản là đang tồn tại- thậm chí không một gợn sóng tư tưởng trên mặt hồ tâm thức, không có cả âm thanh xao động (vô âm, vô sắc), đó là “âm thanh của một bàn tay vỗ”. Hoàn toàn chỉ có sự tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng lại không phải là trống rỗng mà rất tràn ngập. Thời điểm mà bạn tuyệt đối tĩnh lặng, tuyệt đối hòa vào hư không, thì toàn pháp giới hạ xuống bạn, cõi trên nhập vào bạn.

30.37. Đây là ba chữ triết lý của tôi: sống, thương yêu, vui cười. Sự sống mới là hạt mầm, tình thương yêu là bông hoa, nụ cười là hương thơm. Chỉ được sinh ra thôi thì chưa đủ, người ta còn phải học nghệ thuật sống, đó là bước A của sự tu thiền. Rồi người ta phải học nghệ thuật thương yêu, đó là bước B của sự tu thiền. Rồi người ta phải học nghệ thuật cười, đó là bước C của sự tu thiền. Thế là việc tu thiền chỉ có 3 chữ A, B, C.

30.38. Con người có bảy trung tâm: Trung tâm đầu tiên là trung tâm dục để tái sinh sản, để sự sống tiếp tục. Trung tâm thứ hai là trung tâm của sự mãn túc, tự biết đủ, một mình là đủ rồi. Ở trung tâm thứ ba bạn mới bắt đầu thăm dò “Ta là ai?”. Ai là người “tự túc” này? Đến khi bạn tìm ra mình là ai (hư không), thì trung tâm thứ tư mở ra và bạn thấy mình là tình thương yêu, là sự huy hoàng của đời sống. Một khi bạn biết được cái đẹp thì bạn cũng muốn sáng tạo nó. Người sáng tạo thì đơn giản là không thể tiếp tục hướng ngoại. Có nhiều vẻ đẹp bên ngoài đấy… Họ trở nên nhận thức được rằng, nếu có một bầu trời vô tận bên ngoài, thì để cân bằng, chắc phải có cái vô tận từ bên trong. Một khi huệ nhãn bạn đã được mở ra, và bạn tự thấy mình, toàn bộ sự trải rộng của tâm thức mình, thì bạn đã lại rất gần ngôi đền của Thượng đế. Bạn có thể thấy cánh cửa và không thể kháng cự lại ham muốn đi vào trong xem có cái gì ở đó. Ở đó bạn thấy tâm thức vũ trụ đại đồng, sự khai ngộ, sự giải thoát tối hậu. Ở đó bạn thấy sự vĩnh hằng của mình.

30.39. Bạn hãy tiếp tục tích lũy năng lượng của mình tại đan điền. Sự tích lũy năng lượng khiến nó tự thăng lên. Và khi nó vươn cao hơn thì bạn cảm thấy bình an hơn, thương yêu hơn, vui tươi hơn, chia sẻ hơn, từ bi hơn, sáng tạo hơn. Ngày ấy không còn xa khi bạn cảm thấy hào quang chói lòa và cảm giác trở về nhà.

30.40. Cái chết là một tiến trình bắt đầu bởi sự sinh. Cuộc sống cũng là một tiến trình bắt đầu với sự sinh đó. Đây chỉ là một tiến trình, không phải hai tiến trình. Sống và chết là đôi cánh của một con chim, là đôi tay hoặc đôi chân của con người. Cuộc sống là một mối quan hệ biện chứng. Nếu bạn hiểu điều này thì bạn sẽ chấp nhận cái chết một cách tự nhiên. Nó không chống lại bạn, nó là bộ phận của bạn, không có nó thì bạn không thể thực sự sống. Thiền định được đưa ra vì lý do đơn giản là để cho bạn trở nên nhận biết được rằng, trong đời bạn không thể tìm thấy một trường hợp đơn lẻ nào mà tạo nên tiếng vỗ của một bàn tay. Toàn bộ đời sống là hai bàn tay đang vỗ vào nhau! Nam và nữ. Ngày và đêm. Yêu và ghét. Sống và chết. Âm thanh luôn là hai. Chỉ im lặng mới thuộc cái một. Chỉ biến mất trong im lặng… mới là tiếng vỗ của một bàn tay.

30.41. Mọi người đều phải chết. Đầu tiên bạn sẽ cảm thấy buồn rầu, thất vọng rằng cuộc sống đang trượt khỏi đôi tay bạn. Nhưng nó luôn trượt khỏi đôi tay bạn, dù bạn biết nó hay không. Và cái chết có thể tới ngày mai. Ngày mai có thể tôi sẽ không thấy mặt trời mọc nữa. Tôi sẽ không có thời gian dành cho những việc ngu đần, cho những tham vọng ngu đần, cho sân si, thù ghét. Tôi đơn giản không có thời gian- bởi ngày mai tôi có thể sẽ không còn ở đây. Trong gang tấc ngắn ngủi này của cuộc đời, nếu tôi có thể vui hưởng những vẻ đẹp của tạo hóa, những vẻ đẹp của con người, nếu tôi có thể chia sẻ tình thương của tôi, bài ca của tôi, thì có thể cái chết sẽ không nhọc nhằn khó khăn gì đối với tôi.

30.42. Ai biết được cách sống sẽ tự động biết được cách chết. Một cuộc sống phi tỉnh thức sẽ dẫn đến cái chết phi tỉnh thức. Một cuộc sống tỉnh thức thì được Thượng đế thưởng cho một cái chết tỉnh thức. Và chết một cách tỉnh thức thì sẽ có được kinh nghiệm khoái lạc tối hậu của cuộc đời, đồng thời biết được chẳng có cái gì chết, chỉ có hình dạng là thay đổi thôi. Chết là giả tưởng. Không có cái chết mà chỉ có sự thay đổi. Và nếu bạn nhận biết thì có thể khiến nó thay đổi tốt hơn. Đó là cách mà sự tiến hóa xảy ra. Đó là cách mà một người phi tỉnh thức trở nên một Đức Phật.

40.43. Đừng bao giờ bận tâm tới luân lý. Điều quan trọng duy nhất, điều liên quan duy nhất là sự nhận biết, ngày càng nhiều tỉnh giác hơn. Và sự tỉnh giác sẽ chăm sóc bạn, chăm sóc tất cả mọi hoạt động của bạn. Không cần bất kỳ cố gắng nào, những hoạt động của bạn sẽ tự trở nên đạo đức- hoàn hảo như những bông hoa mà không cần dụng công vẫn sẽ nở ra xung quanh bạn. Đạo đức không là gì khác ngoài cách sống của một người tỉnh thức.

40.44. Cái cảm tưởng bạn có một thân thể thì hoàn toàn là một sai lầm. Thân thể thuộc về vũ trụ. Bạn chẳng có nó, nó chẳng phải của bạn. Vậy thì nếu thân thể bị ốm hoặc thân thể khỏe mạnh, vũ trụ cũng sẽ chăm sóc nó. Đối với người tỉnh thức thì ốm đau và mạnh khỏe là như nhau. Điều đó không có nghĩa là ốm đau không gây khổ sở. Nó sẽ gây! Đau khổ là hiện tượng vật lý, nó sẽ xảy ra, nhưng nó không xáo động tâm thức bên trong. Tâm thức bên trong vẫn còn là vô động, nó vẫn cứ thăng bằng như tự thuở nào. Thân thể sẽ chịu đựng, nhưng thân thể bên trong sẽ còn lại chỉ là một chứng nhân trước toàn bộ sự chịu đựng. Sẽ không có sự đồng nhất. Và đây là điều kỳ diệu. Sự khỏe mạnh và ốm đau của thể xác là công việc của riêng nó. Bạn có làm gì được? Nếu bạn còn muốn làm cái gì về nó, thì bạn còn chấp vào nó. Nó sẽ tự xoay xở được, bạn không cần lo lắng quấy nhiễu về nó. Bạn chỉ là một nhân chứng. Thể xác được sinh ra thì thể xác chết đi; duy chỉ có việc làm chứng là tồn tại. Nó sẽ còn lại mãi mãi. Chỉ việc làm chứng là tuyệt đối vĩnh hằng- mọi thứ khác cứ thay đổi. Mọi thứ khác đều là cuộc bể dâu.

About thienosho

Nguyễn Tự Tu Email: vangvaxam5@gmail.com
This entry was posted in Thiền. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s