BÀI THƠ VỀ MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC

CÚC ƠI…

Yến Thanh

Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang.
Cúc ơi!
Em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ mặt:
Nhỏ – Xuân – Hà – Hường – Hợi – Rạng – Xuân – Xanh.
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
(Chín bỏ làm mười răng được!)
Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc;
Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần,
Chỉ sợ em đau nên lát cuốc chùng.
Cúc ơi!
Em ở đâu?
Đất nâu lạnh lắm!
Da em thì xanh,
Áo em thì mỏng.
Cúc ơi!
Em ở đâu?
Về với bọn anh,
Tắm nước trong Ngàn Phố,
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng,
Chăn trâu cắt cỏ.
Bài toán lớp 5 em còn chưa nhớ,
Gối còn thêu dở,
Cơm chiều chưa ăn!
Ở đâu hỡi Cúc?
Đồng đội tìm em
Đũa găm cơm úp,
Gọi em…
Gào em…
Khản cổ cả rồi!
Cúc ơi…ời…ơi!

Đồng Lộc, 25/07/1968

Bài thơ thể tự do, với tiếng kêu tha thiết, đau thương của một người trong cuộc đang hoảng hốt, cuống cuồng đào bới tìm đồng đội. Không cần giải thích, tự bài thơ đã nói được ngữ cảnh lúc ấy, ngay và sau khi bom Mỹ nổ, 10 cô gái hy sinh, đồng đội đào bới tìm được thi thể 9 người và chờ đợi tìm người cuối cùng trong họ: chiến sĩ Hồ Thị Cúc. Tác giả là người trong cuộc, là người thân quen của cô Cúc, đau đớn và xúc động trước sự mất mát này, trong 3 ngày trời đằng đẵng mà chưa tìm thấy xác người em, người đồng đội…

(Theo Hà tĩnh online- Xuân Nhâm Thìn 2012)

About these ads
This entry was posted in Thơ. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s