11. NGÓN TAY CHỈ TRĂNG

 

11. NGÓN TAY CHỈ TRĂNG
( Luận về Adhyatma Upanishad)

11.1. Từ upanishad nghĩa là hạt mầm- hạt mầm của khoa học, nghệ thuật phương đông cổ đại về việc học quan sát tâm trí và các tiến trình của nó theo một cách thư thái mà không đánh giá, do vậy làm cho người ta siêu việt lên trên cuộc sống nô lệ của các giác quan và tìm thấy sự cảm nhận và sự sáng tỏ của tự nhận biết.

11.2. Mọi người đều bị thất bại trong thế gian này. Ngay cả những người dường như là chiến thắng thì cũng bị thất bại. Họ chỉ dường như là chiến thắng với người khác, nhưng trong bản thân họ bị thất bại hoàn toàn. Bạn với bản thân mình cũng dường như bị thất bại, nhưng với người khác thì bạn lại dường như thắng lợi. Có những người bên ngoài bạn cảm thấy bạn đã thành tựu, rằng bạn đã thắng trong trận chiến thế giới. Nhưng nếu chúng ta nhìn vào trong con người thì mọi người đều thất bại. Chúng ta không thể thắng trong thế giới này nơi mối bận tâm duy nhất là với những điều nhỏ bé, nơi nó chỉ là một giấc mơ, một ảo vọng. Khi mà chúng ta bị thất bại ngay trong ảo vọng đó, trong cái tựa giấc mơ đang xảy ra, thế thì làm sao chúng ta có thể hy vọng chiến thắng cho riêng mình trong thế giới của chân lý.

11.3. Cuộc sống là một mạng lưới mênh mông của vô số lực. Sự tồn tại của bạn cũng cũng là một mạng lưới mênh mông của vô số lực này. Bên trong bạn gặp mặt trời, lửa, đất, bầu trời,… Tất cả chúng đều gặp nhau. Nếu chúng ta có thể biết một cá nhân trong cái toàn bộ của anh ta thì chúng ta cũng biết đến cái toàn bộ của sự tồn tại dưới dạng hạt mầm. Mọi thứ đều có đấy trong từng cá nhân, mọi thứ đều thống nhất trong anh ta, và trong sự gặp gỡ của chúng, cá nhân tồn tại.

11.4. Làm sao chúng ta biết được cái MỘT, cái đã tồn tại ngay trước khi chúng ta được sinh ra và là cái sẽ còn lại ngay sau khi ta chết? Làm sao chúng ta có thể biết cái MỘT, trong đó chúng ta được sinh ra và cũng trong đó chúng ta sẽ tan biến đi. Để biết, một sự phân cách nào đó là điều phải có. Đó là lý do tại sao cá không biết tới biển, chỉ khi ai đó ném nó lên bờ thì nó mới nhận ra được.

11.5. Thượng đế có nghĩa là toàn thể, cái toàn bộ, mọi thứ- bất kỳ cái gì. Cái mà không thể có bến bờ, vì chẳng có cái gì khác hơn để tạo nên bờ. Do đó, Thượng đế là mọi nơi, không có bến bờ. Người sẵn sàng chìm thì lại được cứu. Người cố gắng cứu thì lại chìm. Chúng ta đều trong nó. Chúng ta đang sống trong cái chúng ta đang cố gắng tìm kiếm.

11.6. Chúng ta đã bỏ lỡ chân lý bởi vì chúng ta được sinh ra trong nó. Thịt ta, tủy ta, xương ta, toàn bộ thân thể ta đều được làm từ nó. Nó là hơi thở của ta, cuộc sống của ta, mọi thứ. Theo nhiều cách thức, qua nhiều cánh cửa, chúng ta được tổ hợp từ nó- chúng ta là vở kịch của nó. Do đó chúng ta thấy thế giới, nhưng chẳng thấy chân lý chút nào cả. Thế giới là khoảng cách xa, có một lỗ hổng giữa hai điều này; đó là lý do tại sao sự ham mê thế giới nảy sinh.

11.7. Cái ngày bạn hiểu rằng mọi sự đuổi bắt đều thành vô ích thì bạn đi đến một cái dừng chết dí ngay nơi Thượng đế. Cái ngày bạn nhận ra rằng bạn chẳng thu được gì bởi việc đuổi bắt, thì bạn sẽ không đuổi thêm nữa. Và bởi vì bạn không đuổi bắt mà bây giờ bạn thấy cái điều mà trước đây không thấy được bởi vì việc đuổi bắt. Cho đến nay chúng chỉ được thấy bên ngoài, bây giờ chúng bắt đầu được thấy bên trong. Tấm gương thực hiện việc quay ngược lại. Thế thì bạn không còn tìm thứ gì đáng thấy trong thế giới nữa, hay không còn tìm thứ gì đáng lấy và đáng tìm tòi trong thế giới nữa. Bây giờ thế giới không còn là một ham muốn chút nào nữa. Ham muốn là cánh cửa đi ra xa; vô ham muốn là cánh cửa về lại gần.

11.8. Bên trong thân thể ẩn dấu cái không sinh và vĩnh hằng. Nó chưa bao giờ được sinh ra, nó có đó mãi mãi. Cái vĩnh cửu và không sinh đang ẩn bên trong thân thể nhưng thân thể không biết về nó. Thân thể bao giờ cũng đuổi bắt theo bên ngoài. Thế thì làm sao mà thân thể đáng thương này biết được ai đang ẩn giấu bên trong đây? Do đó thân thể vẫn còn xa lạ với cái người sở hữu thân thể đó. Tâm trí không biết về người sở hữu cái thân thể đó. Tâm trí lập luận, cái bất diệt, cái không biểu lộ- tất cả chúng đều không biết đến người có thân thể chính là chúng và người ẩn kín bên trong chúng. Ngay cả cái chết cũng vẫn còn không quen biết với người có cái chết xảy ra. Chẳng có cái gì chết khi người ta chết cả. Khi cái chết xảy ra, ai thực sự chết? Chẳng ai cả. Thân thể không chết, bởi vì nó luôn luôn chết rồi, không có vấn đề về việc chết của nó. Người ẩn kín bên trong thân thể là bất tử vĩnh viễn; không có vấn đề về việc chết của người đó. Chỉ có mối quan hệ tan vỡ. Trong cái chết, mối quan hệ giữa người chết và người bất tử tan vỡ. Nhưng bản thân cái chết, cho dù sau khi tới gần đến thế, cũng vẫn còn không biết gì về người bất tử. Lý do duy nhất cho điều này là ở chỗ hiện tượng nhìn vào trong chỉ xảy ra khi việc nhìn ra ngoài đã trở thành vô ích và vô nghĩa.

11.9. Bất kỳ cái gì gần gũi và có sẵn đều trở thành vô dụng, nhưng cái ở xa thì lại gợi mối quan tâm của bạn. Cái ở xa đó rồi cũng trở thành vô dụng vào ngày mai khi nó lại gần bạn. Nhưng không thể nào tất cả mọi thứ đều có thể lại gần người ta được. Một số thứ vẫn tiếp tục còn ở xa; do vậy mối quan tâm vẫn tiếp diễn, ham muốn vẫn cứ chạy dài.

11.10. Với việc hiểu biết mẫu hình và hành vi của một ham muốn, anh ta nhận ra bản chất của mọi ham muốn và trở thành một vị phật. Hiểu biết một ham muốn, anh ta, người thấy được cái vô ích của nó- cái phù phiếm phổ cập- và cái thất bại không tránh khỏi của nó, đơn thuần loại bỏ các ham muốn của mình. Ham muốn rơi đi như chiếc nạng của người què rơi đi, và người ta bỗng nhiên thấy chính mình ở đó, nơi mà anh ta chưa bao giờ đi đến, nơi anh ta bao giờ cũng ở đấy, trong bản tính của mình. Đó là thượng đế, đó là linh hồn.

11.11. Nếu thế giới dường như thay đổi với sự thay đổi trong cái nhìn của bạn, thì bạn hãy hiểu cho rằng cái bạn đã thấy và nghĩ là như thế chỉ là ảo tưởng thôi.Nó đã được tạo ra bởi sự phóng chiếu của bạn, đấy không phải là thế giới như nó vẫn thế. Phóng chiếu là ảo tưởng. Do đó, thấy không có nghĩa là chỉ thấy bằng mắt. Thấy nghĩa là một trạng thái mà tất cả những phóng chiếu của bạn đều dừng lại, khi bạn không có quan điểm nào. Khi bạn không có con mắt cá nhân riêng để áp đặt các điều kiện, khi bạn không có xúc động và ham muốn phóng chiếu thì việc thấy xảy ra. Có một trạng thái mà mọi cái nhìn đều dừng và cái thấy nảy sinh. Khi nào thì cái nhìn dừng lại? Cái nhìn dừng lại khi mọi sự ham muốn đều dừng lại, bởi vì mọi cái nhìn đều là một trò chơi của ham muốn của bạn, một sự mở rộng của cái ham muốn của bạn.

11.12. Sự trung thành bao giờ cũng là với người khác, với ai đó khác, không phải với chính bản thân cái ta. Chúng ta đuổi bắt theo những thứ khác, không hướng về trung tâm riêng của mình. Chúng ta bao giờ cũng đi đâu đó, tránh người ở bên trong. Trung thành với cái ta nghĩa là việc chạy đua vì ham muốn đã hết, người ta đã đạt tới cái ta của chính mình. Người ta phải đi tới chỗ không còn tâm trí nữa, không còn giác quan, không thân thể, chỉ còn tâm thức thuần khiết. Trong việc bắt rễ vào đó, mọi ảo tưởng đều lập tức tan tành; thế thì chẳng còn thế giới mà chỉ có thực tại tuyệt đối- cái ta.

11.13. Ảo tưởng là thấy cái không có. Chân lý là thấy cái có. Bất kỳ cái gì ta thấy đều là ảo giác, bởi vì chúng ta đưa cả bản thân mình vào trong việc thấy; kinh nghiệm của chúng ta không còn khách quan nữa, nó trở thành chủ quan. Bất kỳ cái gì ở ngoài đều không tới với chúng ta như nó vẫn thế. Tâm trí chúng ta bóp méo nó, tô vẽ nó, trang điểm cho nó, tỉa tót nó, làm cho nó lớn hơn hay nhỏ hơn và thay đổi nó theo nhiều cách, nhiều dạng.

11.14. Cái thay đổi lớn nhất, sự lừa dối sâu sắc nhất, là ở chỗ chúng ta gắn bản thân mình với mọi thứ, và trong thực tế chúng ta chẳng gắn gì với chúng cả. Ngay khi ta được gắn thì thực tại bị mất và phóng chiếu giấc mơ bắt đầu có vẻ như là đúng. Trong thế giới này, mọi thứ đều thuộc về chính bản thân nó., chứ không thuộc về của tôi hay của ai đó khác. Một cái gì đó có thể có trước khi có tôi, và sẽ còn đó sau khi tôi không còn nữa, cái không biến đi cùng với sự biến mất của tôi- làm sao nó có thể là của tôi được? Nếu chúng ta hiểu được điều này thì ta sẽ có thể làm tan vỡ cái ảo tưởng một cách dễ dàng. Người ta có thể dùng chúng, nhưng không có quan hệ sở hữu được.

11.15. “Cái tôi” trở nên lớn hơn qua cái “của tôi”, nhưng cái “của tôi” càng bành trướng hơn thì lại càng bất hạnh hơn. Bởi vì “cái tôi” là vết thương. Và “cái tôi” càng lớn thì vùng nhạy cảm đau càng lớn. Một mặt người ta cảm thấy hạnh phúc đang tăng lên, mặt khác bất hạnh cũng tăng lên. Giữa hai điều này là một ảo tưởng tiếp diễn.

11.16. Một người không chỉ không phải là thân thể, mà con người còn không là tâm trí, bởi vì tâm trí cũng là một thứ tích lũy. Không một ý nghĩ nào là nguyên gốc cả, tất cả mọi ý nghĩ đều là của vay mượn. Nhưng chúng ta cứ cho là ý nghĩ là “của tôi”.

11.17. Thân thể bạn được tạo nên từ các nguyên tử của cha mẹ bạn. Các nguyên tử này tồn tại trước khi có bạn, và chúng đến với bạn sau hành trình dài. Trước cha mẹ bạn, chúng đã có ở trong thân thể cha mẹ họ. Những nguyên tử này đã có cuộc hành trình dài hàng triệu năm; bây giờ chúng tạo nên thân thể bạn. Thân thể đó nữa cũng là một cánh đồng, một mảnh đất mà bạn bắt rễ vào đó, nhưng bạn không phải là nó. Bạn không phải là thân thể, bạn tách biệt với nó.

11.18. Bạn hãy nhớ: ngay cả một hơi thở cũng không thể gọi là “của tôi” được; ý nghĩ là một thứ vật chất tinh tế hơn nhiều. Với việc đi ngày càng sâu hơn vào trong phân tích này thì người ta đi đến đâu? Khi không còn lại gì để cắt bỏ, khi tất cả các quan hệ đều bị phá vỡ và chẳng cái gì còn lại để đập ra nữa, thì cái còn lại như thế chính là cái gọi là nhân chứng.

11.19. Người  thấy này chính là nhân chứng. Cái được thấy chính là thế giới. Người đang thấy chính là tôi đang là, và cái đang thấy là thế giới. Ảo tưởng là cái mà người ta đang hiểu sai: bản thân mình là tất cả những cái được thấy. Đây là ảo tưởng.

11. 20. Có một viên kim cương trong tay tôi: tôi đang thấy nó. Nếu tôi bắt đầu nói rằng tôi là viên kim cương thì đó là ảo tưởng. Ảo tưởng này phải bị đập tan và người ta cuối cùng phải đi tới phần tử thuần khiết đó, bao giờ cũng là người thấy và không bao giờ là cái được thấy. Chúng ta không thể nào thấy được bản thân mình. Bất kỳ cái gì bạn có thể thấy thì hãy hiểu rõ rằng cái đó không phải là bạn.. Nếu bạn có một chứng nghiệm về phúc lạc bên trong mình thì một điều dứt khoát là bạn không phải là niềm phúc lạc đó. Bất kỳ cái gì được chứng nghiệm thì bạn đều không là cái đó. Bạn là cái đang chứng nghiệm. Tâm linh hướng tới cái chứng nghiệm tất cả, nhưng bản thân nó lại chẳng bao giờ thành một chứng nghiệm. Nó bao giờ cũng còn lại là người chứng nghiệm, nhân chứng, người thấy.

11.21. Bạn hãy nhớ, tất cả! Kinh nghiệm về dục bị loại bỏ, về thiền cũng loại bỏ, về thế giới, về tình yêu, về căm ghét cũng bị loại bỏ, chứng nghiệm về phúc lạc và giác ngộ cũng bị loại bỏ. Chỉ còn người thấy thuần khiết là còn lại. Chẳng còn gì ở đó mà thấy nữa, chỉ thấy cái rỗng không còn lại xung quanh. Bây giờ anh ta chứng nghiệm cái không. Anh ta đã loại bỏ mọi chứng nghiệm khỏi con đường mình. Bây giờ anh ta còn lại một mình, người đang chứng nghiệm. Việc tìm tòi về nhân chứng này chính là tâm linh.

11.22. Bây giờ, nếu bạn thấy ai đó đẹp, nhận biết của bạn bị kéo theo đó. Nếu trong cùng khoảnh khắc đó bạn có thể nhận biết về cánh cung bên trong mà từ đó mũi tên được bắn ra, nếu bạn có thể thấy đồng thời được chúng cả hai- nguồn gốc nhận biết từ đó được bắn ra và đối tượng mà nhận biết đang đi tới- nếu chúng cả hai đều đến trong sự chú ý của bạn một cách đồng thời, thế thì lần đầu tiên bạn sẽ chứng nghiệm cái được ngụ ý là nhân chứng.

11.23. Một kinh nghiệm đồng thời lắng nghe điều tôi đang nói và cũng nhận biết rằng bạn đang nghe. Cảm giác, việc hiểu, kinh nghiệm rằng bạn là thính giả, là khía cạnh thứ hai. Khía cạnh thứ ba là thế này: Diễn giả là A, thính giả là B thì ai đang kinh nghiệm cả hai, cả diễn giả lẫn thính giả. người đó là người thứ ba, và điểm thứ ba này là nhân chứng. Bạn không thể đi ra ngoài điểm thứ ba này. Người thứ ba là điểm cuối cùng. Và tất cả 3 người này là 3 điểm của tam giác cuộc sống: hai điểm là khách thể và chủ thể, còn điểm thứ ba là nhân chứng của hai điểm này, người chứng nghiệm, người thấy hai điểm này.
Người tìm kiếm, người thám hiểm chân lý này, người khao khát về giải thoát, đã chứng nghiệm rằng: “Tôi là nhân chứng” và chưa bao giờ là tác nhân, rằng “Tôi vẫn là một nhân chứng” và chưa bao giờ là người ham mê, loại đi cảm giác về “cái của tôi” và ham muốn về mọi thứ. Anh ta cứ lùi xa dần vào bên trong tới điểm vượt ra sau mà không thể nào lùi xa hơn được nữa.

11.24. Người đã chứng nghiệm con người riêng của mình, việc chứng kiến của mình, thì bản thân anh ta là chủ của riêng mình trong thế giới này. Điều rất thú vị là người loại bỏ mọi việc làm chủ trên mọi thứ lại trở thành chủ của riêng mình; còn người cứ tích lũy mọi kiểu làm chủ thì anh ta chỉ chứng tỏ rằng anh ta còn chưa làm chủ được bản thân anh ta. Điều đó có nghĩa là người đang bận bịu cố gắng có thêm nhà cửa, đất đai, vương quốc, cái này cái nọ- thì một điều chắc chắn là anh ta còn chưa thuộc vào chính bản thân mình, bởi vì với người đã thu được vương quốc bên trong mình thì mọi vương quốc khác đều trở thành vô vị và vô giá trị.

11.25. Người là nhân chứng thì loại bỏ mọi loại làm chủ, bởi vì anh ta đã trở thành người chủ riêng của mình, đồng thời không có cách nào trở thành người chủ của người khác, mọi người được sinh ra như người chủ của chính mình. Việc làm chủ cái có thể có, nó trở thành của anh ta, việc làm chủ cái không thể có- anh ta chẳng bận tâm rơi vào cái điên khùng đó. Trong trạng thái như vậy anh ta loại bỏ việc bận tâm về xã hội, bởi vì bây giờ chẳng còn kiểm soát nào với anh ta nữa, anh ta là người kiểm soát của riêng mình.
Không chỉ việc anh ta đã dừng theo đuôi người khác, khi việc hiểu về nhân chứng được sâu sắc hơn thì anh ta còn loại bỏ cả sự nô lệ vào thân thể nữa. Thế thì anh ta không làm các điều do thân thể đang yêu cầu làm, bây giờ anh ta làm cái anh ta muốn và thân thể tuân theo anh ta như một cái bóng.
Chừng nào mà thân thể biết rằng nó còn là chủ thì nó vẫn thực thi quyền làm chủ, nhưng một khi nhân chứng đã được chứng nghiệm thì quyền làm chủ của thân thể lập tức trôi qua. Luật lệ bên trong đơn thuần đã thay đổi. Thân thể bắt đầu tuân theo bạn.

11.26. “Tôi không là xã hội”, đây là chỗ sự việc bắt đầu. Nó đi sâu hơn khi nói: “Tôi không là thân thể”, “Tôi không là tâm trí”. Bây giờ đây là bước nhảy cuối cùng: “Tôi không là ngay cả linh hồn”. Điều này nghĩa là gì? Khi chúng ta nói: “Tôi là linh hồn” thì tôi trở thành một cá nhân, và toàn thể vũ trụ trở thành tách biệt với tôi. Ảo tưởng cuối cùng này cũng tan biến đi, rằng tôi là tách biệt, tôi là một cá nhân. Thế thì mọi khoảng cách và mọi biên giới giữa tôi và vũ trụ biến mất. Giọt nước trở thành đại dương.
Đến cuối cùng thì mọi thứ biến mất, thậm chí cả ý tưởng rằng “Tôi là linh hồn” cũng bị loại bỏ. Điều này không có nghĩa là không có linh hồn, mà có nghĩa là “Ta là Thượng đế”. Là một linh hồn vẫn chưa đủ.
Khi một người làm tan biến bản thân mình hoàn toàn thì anh ta thậm chí cũng không nói rằng anh ta có linh hồn. Thế thì ngay cả ảo tưởng cuối cùng cũng bị loại bỏ. Chừng nào mà bạn chưa biết rằng bạn là Thượng đế thì hãy biết rõ ràng rằng ảo tưởng vẫn tồn tại. Chừng nào bạn còn chưa có chính kinh nghiệm “Ta là cái tối hậu” thì hãy hiểu cho rằng vô hiểu biết vẫn còn thịnh hành- và cứ tiếp tục mà vứt bỏ nó. Hãy trở nên tự do với xã hội, với thân thể, với kinh sách, và cuối cùng với chính cái ta của riêng bạn nữa.
Chỉ khi tôi không còn nữa thì tâm trí mới dừng lại. Dễ dàng từ bỏ tiền bạc, địa vị, gắn bó với thân thể, gắn bó với tâm trí, nhưng khó nhất  là phá vỡ sự gắn bó với chính cái ta của mình. Và ngay khi điều này bị phá vỡ thì tâm trí cũng bị triệt tiêu.
Khi bạn đã biến mất, chỉ thế bạn mới biết rằng bạn không bị mất, bạn thu được tất cả, bạn trở thành tất cả.

11.27. Linh hồn bên trong chúng ta là tấm gương sạch bong, không khiếm khuyết; toàn bộ thế giới thấy được đều được phản xạ trong nó. Cho nên chúng ta chạy đuổi để tóm bắt thế giới, nhưng chúng ta không thấy được tấm gương, trong đó thế giới thấy được đã được phản xạ vào đó. Ngày bạn bắt đầu nhận biết về tấm gương thì bạn đã đi vào thế giới của chân lý. Và người thấy được gương thì không còn mê đắm với cái phản xạ nữa. Và tấm gương thì chẳng bao giờ bị ô nhiễm bởi phản xạ cả.
Và đến cuối đời, vào khoảnh khắc chết, người đã tìm kiếm những cái phản xạ mới nhận ra rằng họ đã vẽ các đường trên nước. Mọi thứ biến mất: Mọi sự kính trọng, mọi địa vị, mọi của cải, mọi tích lũy- mọi thứ đều biến mất. Người ta phát hiện ra một sai lầm lớn: người ta đã vẽ những đường trên đá, nhưng thực tại là vẽ trên nước. Nhưng điều đó chỉ được phát hiện ra khi chẳng thể làm gì về nó nữa.
Nhưng nếu bạn có thể biết điều đó hôm nay, nếu bạn có thể biết điều đó bây giờ thì một điều gì đó là có thể: việc vẽ trên nước có thể đi đến chấm dứt. Và một người đã chọn dừng việc vẽ trên nước sẽ đi vào thế giới khác, một thế giới trong đó chẳng có cái gì chết cả. Có một thế giới của cái chết, có một thế giới khác của cái bất tử. Bất kỳ ai rời khỏi cái chết đều đạt tới cái bất tử.

11.28. Bản ngã phải không nắm giữ bạn, chính bạn mới là người phải nắm giữ bản ngã. Thế giới phải không nắm giữ được bạn, chính bạn mới là người nắm giữ thế giới. Đau khổ không níu bám lấy bạn, chúng là sự sáng tạo của riêng bạn. Đau khổ không săn đuổi bạn, chúng không kiên quyết gây cho bạn rắc rối; chúng đến với bạn chỉ do lời mời của bạn. Ảo tưởng lớn nhất là ở chỗ bạn nghĩ bản thân mình giá trị đến mức toàn bộ thế giới đều quan tâm tới việc nắm giữ bạn. Dường như sự bố trí vũ trụ này đều xoay quanh bạn- và bạn chẳng là gì ngoài một con vẹt bị treo ngược lên dây!

11.29. Bản ngã được tạo ra qua mắt kẻ khác, qua ý tưởng của kẻ khác, bản ngã phụ thuộc vào người khác. Và bạn hãy nhớ, bất kỳ cái gì phụ thuộc vào người khác thì đều không thể là trung tâm của bạn được. Cho nên chúng ta lo lắng quá nhiều về ai nói gì, ai nói điều tốt về chúng ta và ai nói điều xấu về chúng ta.

11.30. Người lãnh đạo dù lớn đến đâu thì anh ta  vẫn có thể chỉ là người theo sau của những người theo sau anh ta. Anh ta phải tuân theo họ. Anh ta phải theo dõi xem những người theo sau đang định đi hướng nào, rồi anh ta chạy ra và đứng trước họ. Bạn đã nhận được bản ngã của mình từ họ. Danh vọng, vị trí của bạn, mọi thứ bạn đều nhận được từ họ- tất cả đều là đồ vay mượn, không phải của bạn.

11.31. Cái ngày mà không cái “tôi” nào nảy sinh bên trong bạn, ngày đó bạn đang đứng trên cái “tôi’ thực sự của mình. Cái “tôi” thực sự đó được gọi là linh hồn. Và một cách tự nhiên, thế thì cái cá nhân của bạn trở thành sạch không tì vết tựa như trăng tròn- đầy phúc lạc và tự tỏa sáng. Ánh sáng đã tồn tại ở đó, phúc lạc đã có đó; chỉ còn mỗi vấn đề về một bước nhảy nhỏ từ cái “tôi” của bạn sang linh hồn.

11.32. Bạn vẫn còn là người quan sát tại chỗ của mình- dù đó là ngày hay đêm, dù đó là hạnh phúc hay bất hạnh, dù đó là thất bại hay thắng lợi. Khi một người an định trong việc chứng kiến thì tác nhân tan biến, việc làm không còn là của bạn nữa. Bạn không còn là trung tâm của việc làm, bạn trở thành trung tâm của việc thấy, việc chứng kiến, việc hiểu biết. Việc làm tiếp tục xảy ra xung quanh bạn trong sự tồn tại.

11.33. Bạn sẽ không thể nào quan sát thân thể đang chết; bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đang chết. Nếu bạn đã là tác nhân cho toàn bộ thời gian sống của mình thì bạn sẽ phải làm cả việc chết. Khi bạn đã làm mọi điều thì bạn có thể để lại hành động chết cho ai được? Một người đã chối bỏ cuộc sống thì cũng chối bỏ cả cái chết nữa. Một người đã giữ quan sát cuộc sống như một nhân chứng thì cũng quan sát cái chết như một nhân chứng. Nếu việc làm chết đi, nếu tác nhân biến mất thì lo âu cũng biến mất. Dừng lo âu thì mọi ham muốn cũng dừng. Khi không còn ham muốn thì bạn được giải thoát. Và người ta có thể được giải thoát trong khi sống, không cần phải được giải thoát sau khi chết. Một người mà không thể được giải thoát trong khi sống thì cũng chẳng nên hy vọng rằng anh ta sẽ đạt tới nó trong khi chết, bởi vì người ta chết theo cùng cách thức như người ta sống. Như bạn đã sống, vậy bạn sẽ chết không khác gì xảy ra trong khi chết cả. Cái chết là đỉnh tối thượng của cuộc sống. Chỉ có người đã biết tới giải thoát bây giờ và ở đây thì cái chết mới trở thành giải thoát trong khi sống nữa. Cho nên cần phải thường xuyên giữ vững nhận biết. Mất nhận biết, dù chỉ một khoảnh khắc sẽ mất tác dụng. Việc nhận biết là còn cần thiết cho tới một thời điểm mà không còn ảo tưởng nào dù nhỏ nhất ở bên trong, hạt mầm của chúng đã bị thiêu cháy, thế thì chẳng cần duy trì nhận biết nữa, vì nhận biết tại giai đoạn này đã trở thành chính bản tính của bạn.

11.34. Người có ý thức trong khi tỉnh thức thì sẽ dần dần học được cách ngủ có ý thức. Người sống có ý thức thì một ngày nào đó sẽ chết có ý thức. Người chết có ý thức có khả năng biết rằng anh ta trở thành một với thực tại tối thượng. Nhưng trước hết người ta phải biết điều này trong ý thức ẩn náu bên trong thân xác của chính mình. Thế thì một ngày nào đó cái bình bên ngoài cũng vỡ và bầu trời bên trong hội nhập với bầu trời mênh mông bên ngoài.

11.35. Chỉ có tôi và không có gì khác, chỉ có tâm thức này, linh hồn này. Chỉ có người quán xét, chỉ có nhân chứng, không có gì khác. Tất cả những cái khác chỉ là trò chơi, chỉ là giấc mơ. Chân lý duy nhất là chứng kiến tâm thức. Người thấy duy nhất là chân lý, cái thấy được không phải là chân lý, chỉ là những giấc mơ, những giấc mơ mênh mông bao quanh bạn. Khi việc chứng kiến, việc biết đó trở thành chứng ngiệm được kết tinh lại, thì chúng ta gọi người đó đã đạt tới cái MỘT rất đáng đạt tới. Và trong khi đạt tới cái MỘT đơn độc đó thì người ta cũng đạt tới mọi thứ; và trong khi đánh mất cái MỘT đơn độc đó thì người ta cũng đánh mất mọi thứ.

11.36. Bất kỳ khi nào có sự thay đổi thì đều không có chân lý. Bạn cứ đi tìm trong thế giới này và bạn sẽ thấy rằng chẳng đâu có chân lý không thay đổi, thống nhất cả. Chỉ khi bạn tìm kiếm vào bên trong mình bạn mới thấy trong người quán xét cái liên tục đó, cái toàn vẹn đó mà vốn là thống nhất. Điều đó gọi là chứng kiến, cái MỘT. Nếu bạn biết rằng một người, trong khi sống, rồi vào lúc chết, đều liên tục loại bỏ thân xác, thì cái MỘT, thực tại tuyệt đối, sẽ được chứng nghiệm.

11.37. Làm sao ta  có thể biết về cái MỘT này? Tiến trình là: Hãy tránh moị sự chọn lựa trong tự nhiên. Tất cả mọi thứ đều có cái đối lập của chúng. Chẳng hạn, hạnh phúc- đối lập của nó là bất hạnh. Nếu bạn muốn hạnh phúc thì bạn sẽ nhận cả bất hạnh nữa. Bạn sẽ phải mang nó. Đó là cái giá người ta phải trả để có hạnh phúc. Nếu bạn muốn tình yêu thì bạn sẽ gặp cả hận thù nữa, đó là cái giá. Nếu bạn muốn thành công thì thất bại cũng đến trên con đường của bạn; nó là cái bóng của thành công. Nhị nguyên: bạn ước muốn một phần và bạn chắc chắn bị vướng vào phần kia nữa. Không có cách nào thoát khỏi tình huống này.
Cách duy nhất để vứt bỏ nó là loại bỏ cả hai, trở thành phi chọn lựa. Giải thoát đến với người không chọn lựa giữa những cái đối ngẫu. Nếu bạn chọn lựa bạn sẽ trở nên vướng víu vào trong thế gian. Khi hạnh phúc đến, hãy chấp nhận nó; khi bất hạnh đến, hãy chấp nhận nó. Một người không đưa ra yêu cầu nào trong thế giới này thì sẽ trở thành tự do với thế giới này.
Cái ngày mà người ta  từ bỏ được điều phàn nàn thì tỉnh thức phi chọn lựa xảy ra. Ngày đó không còn cảnh tù túng trong thế giới này cho bạn nữa. Cho dù toàn bộ thế giới trở thành một sự giam cầm mà nó siết chặt xung quanh cơ thể bạn như một con bạch tuộc thì vẫn không có cảnh tù túng, bởi vì bạn chấp nhận cả điều ấy: được thôi. Bạn đã đạt tới chính mình bên trong, ung dung tự tại.
Ung dung tự tại nghĩa là thái độ trung lập. Bất kỳ cái gì xảy ra cũng đều được cả, đều được chấp nhận hết. Bất kỳ điều gì xảy ra họ không có thái độ và sự nhất quyết chống lại nó., tâm thức của họ không bị đảo lộn.

11.38. Hãy duy trì sự hấp thụ trong mình sự chứng kiến. Mọi địa vị, mọi danh hiệu, mọi danh tiếng đều là sai và giả tạo. Nghèo khó và giàu có sẽ không khác biệt với bạn, bởi vì bên trong bạn là cùng dòng suối chứng kiến cuộn chảy.
Người biết việc chứng kiến này thì “người kia” biến mất khỏi anh ta. Mọi thứ đều là sự mở rộng của riêng tôi. Cái ngày tôi nhận ra tâm thức của riêng mình thì tôi cũng nhận ra rằng tâm thức của bạn cũng không tách biệt với tâm thức của tôi. Chừng nào tôi chỉ biết có thân xác tôi thì bạn còn là tách biệt với tôi, bởi vì thân tôi là tách biệt và thân bạn là tách biệt. Cũng như, khi chiếc đèn đã chứng kiến rằng nó là ngọn lửa thì mọi chiếc đèn trên thế giới cũng đều trở thành như một với nó. “Bây giờ ở đâu có lửa, đấy chính là tôi”. Một khi chứng nghiệm ngọn lửa bên trong đã bắt đầu thì hình dạng trở thành vô nghĩa., thế thì thân xác, vật chất trở thành vô nghĩa, chỉ có ngọn lửa mới trở nên có nghĩa. Cũng cùng ngọn lửa chiếu sáng cả trong người vô minh nhất lẫn trong Đức Phật. Nhưng Đức Phật biết điều đó còn người vô minh thì không biết. Đấy chính là cái “Tôi” trải rộng ra tất cả- một sự hiểu biết như vậy gọi là tâm linh.

11.39. Chừng nào mà tâm trí còn chưa bị loại bỏ và chúng ta còn chưa có khả năng thấy thế giới một cách trực tiếp thì chúng ta sẽ không thể nào thấy được chân lý về thế giới. Khi một người thấy được chân lý về thế giới thì thế giới biến mất và chỉ còn thực tại tuyệt đối tồn tại. Mọi sự phân chia đều sụp đổ. Chỉ còn một sự mở rộng mênh mông của tâm thức ở đó.
Tâm trí thay đổi mọi khoanh khắc. Cho nên chúng ta chỉ có thể biết qua tâm trí cái cũng đang thay đổi. Và chân lý tối thượng ẩn kín trong cuộc sống thì không đổi, nó là vĩnh hằng, nó chẳng bao giờ thay đổi; tâm trí không phải là cái trung gian để biết nó.
Qua suy nghĩ, chẳng ai có thể là người hữu thần được, và nếu anh ta có là người hữu thần thì anh ta sẽ là người hữu thần giả tạo. Người ta trở thành hữu thần chỉ nếu người ta thấy thế giới một cách trực tiếp, gạt tâm trí sang một bên. Khi loại bỏ tâm trí thì thì tâm thức thấy thế giới, nó có thể kể lại chỉ những cái không đổi, cái đó là cái ta tối thượng. Bất kỳ cái gì được biết qua tâm trí đều là chức năng, nó là “gần như đúng”, nhưng chân lý là cái được biết bằng cách vượt lên trên tâm trí.

11.40. Trong thực tế bạn đang nỗ lực không mệt mỏi để cho vô tư không nảy sinh. Toàn bộ thông điệp của cuộc sống là về vô tư, toàn bộ dòng chảy cuộc đời đều hướng về vô tư. Cuộc sống đem đến cho bạn nỗi buồn về mọi hướng, nhưng vô tư vẫn không nảy sinh trong bạn- đấy là một điều lạ lùng. Trong gắn bó là việc sinh thành của cuộc sống, còn vô tư là kết quả chung cuộc. Chúng ta được sinh ra từ gắn bó, nhưng nếu ta chết cũng trong gắn bó thì đó chỉ có nghĩa là chúng ta không hiểu được thông điệp cũa cuộc sống. Cái ngày bạn đứng vững chắc trong vô tư và bạn không còn ham muốn nào về thế giới này, và cái vô tích sự của thế giới này lộ ra cho bạn- thì kết quả là hiểu biết. Thế thì bạn tràn đầy minh triết; thế thì lần đầu tiên minh triết nảy sinh trong bạn và ngọn đènđược thắp sáng lên bên trong bạn. Trong trạng thái của vô tư ngọn đền của minh triết bừng cháy. Nếu ngọn đền của minh triết không bừng cháy thì bạn hãy hiểu rõ rằng vô tư là giả tạo. Khi ngọn đèn của tri thức được thắp sáng thì đạt tới thư thái, tĩnh lặng. Nếu tri thức không đem đến thư thái thì hãy hiểu rõ rằng tri thức ấy là giả tạo, nó đến từ kinh sách, không phải theo kinh nghiệm của riêng anh ta. Một tri thức như thế là gánh nặng trong đầu, nó không trở thành đôi cánh mà nhờ đó người ta có thể bay trong bầu trời.
Quả của tri thức là sự thư thái mà chẳng cần nổ lực gì. Bất kỳ cái gì xãy ra cũng đều được, không sợ hãi bị mất bất kì cái gì. Không có nỗi sợ cái gì đó sai, không căng thẳng nào bạn có thể lỡ, bạn có thể thất bại, bạn có thể lạc lối. Điều đó gọi là thư thái.
Quả của tri thức là thư thái, và quả của thư thái là an bình. Một người đã đạt đến thư thái thì dần dần, dần dần sẽ đắm chìm ngày càng sâu hơn vào trong nó, anh ta đạt tới trung tâm vẫn được gọi là an bình. Và nếu an bình không nảy sinh từ sự thư thái của bạn thì thư thái của bạn cũng chỉ là một sự áp đặt. Thư thái là việc xảy ra cho sự tồn tại. Tâm thức bạn không có gì đáng phải đạt tới, không ham muốn thậm chí để trở thành thư thái nữa. nếu nó tới thì tốt, mà nó không tới thì cũng tốt.

11.41. Ý nghĩa của việc trở thành thánh là ở chỗ, đối với người ấy, toàn thế giới đều trở thành thánh ngay lập tức. Đối với người ấy toàn bộ mọi thứ đã thay đổi, bởi vì tầm nhìn đã thay đổi.  Khi người ta trở thành một vị thánh bên trong thì tại mọi nơi trên thế giới, người ấy đều thấy là thánh, là thần cả, bởi vì cái bên trong chính là cái thấy được ở bên ngoài.

11.42. Giả thiết của chúng ta bao giờ cũng là “mình là phải”. Đây là vấn đề cho chúng ta. Cái rắc rối, cái lo âu, cái buồn khổ nhất của cuộc đời chúng ta  là ở chỗ chúng ta hành động với niềm tin rằng “mình là phải”. Đây là điểm bắt đầu của mọi thứ. Chúng ta kiểm nghiệm mọi thứ trên cơ sở này. Đây là hòn đá tảng của chúng ta. Từ đó bất cứ cái gì không phù hợp với bạn cũng đều thành sai cả.

11.43. Bạn chẳng là gì khác hơn là một tổ hợp những tật bệnh- một bọc chứa đủ loại tật bệnh. Và mọi người đều là nhà phát minh ra bệnh tật của mình. Rồi ngay cả bên trong những tật bệnh ấy, người ấy vẫn khăng khăng thấy rằng “mình là phải”. Cho nên bất kỳ khó khăn nào xuất hiện ở đâu thì người khác cũng phải sai.

11.44. Khi chúng ta đạt tới trạng thái giác ngộ, nơi chỉ còn con người, không có việc làm nào hết cả, người ta bỗng hiểu ra rằng tất cả những hành động mình đã từng làm trước đây không phải do mình làm. Một số hành động do thân xác làm- vậy hãy để cho thân xác chịu trách nhiệm về những hành động đó. Một số hành động do tâm trí làm- hãy để cho tâm trí chịu trách nhiệm về những hành động đó. Nhưng bạn thì không làm bất kỳ hành động nào cả. Đồng thời với việc hiểu biết này mạng lưới tất cả các dấu ấn hành động đều bị phá hủy. Linh hồn là việc xóa bỏ mọi hành động. Chính do việc mất tính linh hồn mà mà ảo tưởng “tôi đã làm” mới được tạo ra. Bạn chỉ đang hiện diện và hành động thì xảy ra. Bạn chỉ là một nhân chứng, không phải là một tác nhân. Các sự kiện đã xảy ra, xảy ra ngay cạnh bạn, nhưng bạn vẫn xa khỏi nó.

11.45. Trong trạng thái giác ngộ thì toàn bộ cuộc sống cũng tựa như giấc mơ. Giống như vào buổi sáng, khi bạn nhận ra trạng thái thức tỉnh khỏi giấc ngủ thì toàn bộ cái vòng quá khứ, tất cả các chất liệu mơ đều tan biến tựa làn khói. Và không có lo âu hay nuối tiếc gì về chúng còn lại cả. Cũng chẳng còn lại tự ca ngợi nữa- “mình đã làm được một việc vĩ đại”- cũng chẳng còn tự kết án,- “mình làm điều tầm thường làm sao!”. Không, mọi thứ đều biến mất. Chỉ cần tỉnh dậy là giấc mơ trở thành vô nghĩa.

11.46. Khi không còn ham muốn nảy sinh bên trong, khi các sự vật bạn ham thích có thể hiện diện nhưng không ham muốn nào nảy sinh, mà cũng chẳng có ý định chống lại, khi tâm trí đơn thuần không chạy theo cách này cách khác mà bạn không đung đưa theo bất kỳ hướng nào; bạn vẫn còn nơi bạn hiện tại, dường như là không có gì bên ngoài cả và không tạo ra bất kỳ sự hấp dẫn hay chán ghét nào- thế thì đây là trạng thái tối hậu trong vô tư, khi bạn đang trong chính mình, bạn đã lắng vào bên trong bản thân mình. Vô tư là cánh cửa đi tới phúc lạc, bởi vì với một người đã lắng vào trong bản thân mình thì không có cách nào làm cho người ấy bất hạnh nữa. Một người có linh hồn trở vào bên trong mình, thì sẽ không có cách nào giết được người đó. Linh hồn không bao giờ chết. Nếu bạn đặt linh hồn ở đâu đó khác, thì khi những thứ đó tuột đi, bạn sẽ chết. Linh hồn là bất tử nhưng chúng ta gắn nó với những thứ hữu hoại. Những thứ hữu hoại này nhất định sẽ tan rã- nếu không hôm nay thì ngày mai. Đây chính là bản chất của chúng. Khi những thứ đó tan rã bạn có ấn tượng rằng bạn chết. Cái chết của cái ta này là một ảo vọng được tạo ra từ sự gắn bó bản thân bạn với cái hữu hoại.

11.47. “Không có gì ngoại trừ tôi và sự trưởng thành bên trong của tôi là có liên quan đến tôi, tất cả những cái khác đều vô nghĩa. Bạn chớ có dính vào những câu hỏi nảy sinh từ sự tò mò của bạn với người khác. Nó chẳng có ích cho bạn tẹo nào trong việc thay đổi cuộc sống của bạn cả. Đây là cái cần đo để cho bạn có thể đo lường bản thân mình bên trong. Hãy giữ việc quán xét bên trong chính mình. Chừng nào có bất kỳ ham muốn nào nảy sinh bên trong khi thấy mọi vật thì bạn hãy hiểu ràng vô tư như vậy còn chưa đạt tới được. Hãy hướng tất cả nghị lực của bạn vào vô tư. Tiêu chuẩn duy nhất là cái tôi không nảy sinh. Bất kỳ cái gì tạo ra “cái tôi” thì vẫn là xuất phát từ vô minh, dù bạn có gắn cho nó cái tên mỹ miều thế nào.

11.48. Thiền nhân là người đã chấm dứt việc tạo ra bất kỳ sự đặc biệt nào về chính mình về bên trong, và dần dần, dần dần trở thành không ai cả. Cái ngày thiền nhân trở thành không là gì cả thì trạng thái tối thượng trong hiểu biết đã tới- không phải qua việc tích lũy tri thức mà bởi việc loại bỏ bản ngã., không phải việc thông qua việc tích lũy thông tin mà bởi việc chết của cái tôi.

11.49. Cách được tự do khỏi tâm trí là làm nhân chứng khi tâm trí đang đem cho bạn hạnh phúc và chớ có ôm giữ nó. Người không ôm giữ hạnh phúc thì bất hạnh của anh ta cũng tiêu biến: Người không ôm giữ an bình thì bất an của anh ta cũng tiêu biến mãi mãi. Chính trong ôm giữ an bình mà hạt mầm của bất an lại nảy sinh và ôm giữ vào hạnh phúc là cái sinh thành của bất hạnh. Bạn chỉ cần đừng níu bám! Níu bám là tâm trí. Chớ có níu bám vào việc gì. Khoảnh khắc cái nắm tay của bạn buông ra thì bạn vượt ra ngoài tâm trí và bạn sẽ vào nơi ham muốn không nảy sinh chút nào nữa- sự tan biến tối hậu của chúng xảy ra. Sự tan biến tối hậu này được gọi là thư thái.

11.50. Khi không còn mục tiêu nào nữa thì tương lai chết, thời gian trở thành vô nghĩa, mọi kế hoạch đều tan thành mảnh vụn và chuyển động của tâm trí dừng lại. Vì tâm trí chuyển động mới cần đến kế hoạch, mới cần đến mục tiêu; vì chuyển động của tâm trí mà việc đạt tới một cái  gì đó mới là cần thiết, tương lai, một thời gian nào đó là cần thiết. Và bây giờ tất cả những cái đó đã triệt tiêu. Phúc lạc là kết quả tự nhiên của con người bạn đã trống rỗng bên trong.

11.51. Khi trí tuệ không suy nghĩ về người khác, không suy nghĩ chút nào và trở thành vô suy nghĩ, khi tất cả các ý nghĩ bị loại bỏ và chỉ có khả năng suy nghĩ còn lại bên trong, khi trí tuệ không còn gắn bản thân mình với bất kỳ vật gì, và còn lại thuần túy- tựa như một ngọn đèn đơn độc bùng cháy trong cái trống rỗng không có gì- với trạng thái tâm thức như vậy thì được gọi là minh triết. Thế thì bạn đã đạt được ngọn lửa tri thức đúng đắn. Người mà ngọn lửa tri thức này bao giờ cũng bùng cháy thì được gọi là người được giải thoát trong cuộc sống.
Chỉ những người đã biết rằng toàn bộ cuộc sống là một tiến trình chết; người đã thấy rằng điều chúng ta gọi là cuộc sống chỉ là một bước tiến dài tới cái chết; chỉ những người ấy mới có thể giải thoát khỏi cuộc sống.

11.52. Chính sai lầm của chúng ta là đã phân chia mọi thứ ra làm hai. Khi người ta gạt cách nhìn này sang một bên, khi người ta loại bỏ tâm trí khỏi phía trước con mắt mình và nhìn vào thế giới một cách vô tâm thì mọi sự phân chia biến mất, họ sẽ chứng nghiệm về cái bất nhị, chứng nghiệm về bản chất. Thế thì thế giới này không còn là thế giới nữa, nó trở thành Thượng đế. Cái mà tôi đang ở đây và cái đang trải rộng ra khắp mọi nơi kia, cả hai đều trở thành một; cái đó là bạn.

11.53. Rồi một ngày nào đó chim vẫn cứ hót, trí tuệ của bạn sẽ không nói nữa; bạn sẽ lắng nghe và một mối quan hệ của bạn với chim sẽ được thiết lập trực tiếp, không qua trung gian nữa; thế thì bạn sẽ rất ngạc nhiên: bạn đang hót hay chim đang hót, bạn đang nghe hay chim đang nghe đây? Khoảnh khắc trí tuệ của bạn động đậy và chen vào giữa thì bạn và tiếng chim líu lo sẽ trở thành hai đầu của cùng một thực tại, họng chim là một đầu và tai bạn là một đầu bên kia, tiếng chim líu lo trở thành cầu nối. Thế thì chứng nghiệm trong từng khoảnh khắc trở thành chứng nghiệm về Đại ngã, về thực tại tối thượng, về cái MỘT. Cái thứ nhất nối với cái thứ hai, cái thứ hai nối với cái thứ ba và cứ như thế mãi. Người ta không còn thấy sự tách biệt mọi vật, chỉ còn thấy mối nối bên trong giữa chúng.

11.54. Điềm đạm chỉ có khi vượt ra ngoài nhị nguyên, vượt ra ngoài hai điểm đối lập. Đây là người xúc phạm, đây là thân xác mình và cái tên đang bị xúc phạm, còn đây là mình, phần thứ ba, người theo dõi toàn bộ vấn đề. Nếu mình đứng xa đều cả người xúc phạm lẫn kẻ bị xúc phạm thì có điềm đạm. Điềm đạm là tỉ lệ cân bằng, giống như kim chỉ cân, đứng yên chính giữa, không nghiêng bên này, bên kia, không nặng về người xúc phạm cũng chẳng nặng về kẻ bị xúc phạm, đứng ra ngoài và chỉ quan sát. Việc làm nhân chứng này là điềm đạm.

11.55. Giống như đám mây đen bao phủ bầu trời bên ngoài, bầu trời bên trong cũng bị bao phủ bởi mây. Mây của bầu trời bên trong được gọi là ý nghĩ, chọn lựa, ham muốn. Khi những đám mây như vậy bao phủ bầu trời bên trong thì người ta cũng có cảm giác không tồn tại bầu trời không mây đằng sau nó. Việc loại bỏ đám mây bên trong này và nhìn vào bầu trời xanh bên trong chính là thiền định. Nhìn vào bầu trời xanh bên trong này là đạt tới, sự hoàn thành tối thượng. Khi một người đi vào bầu trời bên trong thì anh ta trở thành vô tư. Anh ta không có bất kỳ quan hệ nào với bất kỳ cái gì xảy ra; anh ta bắt đầu thấy thế giới hệt như bầu trời thấy nó vậy. Đấy là khi không có dấu vết nào hình thành trong bầu trời bên trong của bạn, khi bất kỳ cái gì bên ngoài chỉ là một vở kịch đối với bạn, khi mọi thứ xảy ra chỉ trong một chu vi và trung tâm của bạn vẫn còn không bị động chạm tới. Khi tâm trí bị đẩy sang bên thì sự việc như vậy nảy sinh.

11.56. Khi một người nhận ra rằng không một hành động nào của anh ta lại động chạm được tới mình… Nếu anh ta thất bại thì linh hồn anh ta vẫn không thất bại; còn nếu anh ta thắng thì linh hồn anh ta vẫn không thắng, nếu anh ta được trọng vọng thì linh hồn anh ta chẳng được thêm gì, nếu anh ta bị xúc phạm thì linh hồn anh ta cũng chẳng mất gì- với một hiểu biết như thế thì hành động tương lai tự nhiên mất đi. Anh ta biết rằng nếu hành động của mình trong quá khứ không thể đụng chạm đến mình thì hành động tương lai cũng sẽ không động chạm đến anh ta. Do vậy, việc lập kế hoạch cho tương lai sẽ dừng lại. Anh ta không còn lo lắng liệu anh ta có thành công hay thất bại, liệu danh tiếng của mình sẽ chống đỡ cho mình hay ai đó sẽ làm ô danh mình. Với một người đã thấy được bản thân mình, toàn bộ quá khứ của anh ta tự nhiên bị cắt rời khỏi anh ta và toàn bộ tương lai cũng bị cắt rời y như thế.
Cả cái chết và sự sống đều không động chạm được tới linh hồn. Cuộc sống trôi qua, cái chết trôi qua, tuổi thanh xuân cũng như tuổi già trôi qua- nhưng sự trinh bạch bên trong vẫn còn nguyên: không có rạn nứt nào trong đó, mà ngay cả những tin tức về điều xảy ra bên ngoài cũng không đạt tới nó được.

11.57. Với một thiền nhân thì chỉ có hôm nay, không có ngày mai. Ngay cả hôm nay cũng còn là một khoảng thời gian dài. Chỉ có khoảnh khắc này! Tại đây và bây giờ là toàn bộ sự tồn tại; chẳng có gì còn lại trong anh ta để hướng tới tương lai. Tương lai chỉ là sự phóng chiếu của quá khứ mà thôi.

11.58. Cảm giác về cái “của tôi” với thân xác là nguyên nhân của mọi đau khổ của chúng ta, mọi hạnh phúc của chúng ta- tất cả quả của nghiệp. Nếu cái “của tôi” đó bị loại bỏ đi thì hiệu quả của mọi hành động lên thân xác trở thành không còn quan hệ gì tới chúng ta nữa. Việc biến mất của cái “tôi” chính là sự từ bỏ quả của mọi hành động quá khứ. Thế thì hành động quá khứ không còn hậu quả nữa, việc từ bỏ đã xảy ra.
Trong thực tại không có thân xác lẫn hành động quá khứ. Trong thực tế, chân lý không chứa thân xác lẫn hành động quá khứ trong nó, không hành vi tốt, không hành vi xấu trong nó, không hạnh phúc, không khổ đau trong nó. Trong thực tế, thế giới không có. Với hiểu biết về cái ta riêng mình thì thế giới trở thành sai lầm. Chính bởi vì chúng ta không biết bản thân chúng ta nên thế giới sai lầm dường như là đúng.

11.59. Mọi người đều muốn tin rằng mình sẽ không chết.Chẳng ai muốn chết cả. Và bất kỳ ai không muốn chết đều biết chắc chắn rằng người ấy sẽ phải chết. Người hiểu biết muốn chết, người vô hiểu biết không muốn chết. Người hiểu biết muốn chết bởi vì anh ta biết rằng chẳng có cái gì chết đi trong cái chết cả, anh ta biết rằng trên đường đi vào cái chết anh ta sẽ có chứng nghiệm thanh tịnh nhất về bất tử.

11.60. Hạnh phúc bao giờ cũng cứ lùi xa khỏi bạn. Đấy là đặc trưng của người chưa mãn nguyện. Đặc trưng của người mãn nguyện là ở chỗ hạnh phúc là ở đây và bây giờ. Không có vấn đề về tình huống, không có vấn đề gì xảy ra bên ngoài, không có gì thay đổi trong luồng chảy của suối nguồn hạnh phúc bên trong. Và cũng chẳng có điều kiện nào được gắn với nó. Bất kỳ ai tạo ra điều kiện thì chắc chắn là bất hạnh. Chẳng có điều kiện nào được đáp ứng cả. Và cho dù những điều kiện đặt ra có được đáp ứng đi chăng nữa thì cái tâm trí luôn tạo điều kiện ấy sẽ liền tạo ra những điều kiện mới.

11.61. Bạn hãy là một với nó. Chớ có nhìn ra ngoài. Hãy chỉ nhớ: đứng lên hay ngồi xuống, hãy tìm hạnh phúc vô điều kiện. Đi, ngủ, ăn uống- bất kỳ cái gì cũng có thể là tình huống, bạn hãy tìm hạnh phúc vô điều kiện. Hãy cứ hạnh phúc đi. Bạn sẽ trở thành tràn đầy hạnh phúc… nhiều đến độ, nếu muốn, bạn có thể làm cho toàn bộ thế giới tràn đầy hạnh phúc của bạn. Nó sẽ tiếp tục trải rộng ra khắp nơi xung quanh.

About thienosho

Nguyễn Tự Tu Email: vangvaxam5@gmail.com
This entry was posted in Thiền. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s