2. VÔ TRÍ- HOA CỦA VĨNH HẰNG

2. VÔ TRÍ- HOA CỦA VĨNH HẰNG

2.1. Phẩm chất duy nhất của vị phật chỉ việc là một nhân chứng. Bạn hãy thảnh thơi, nhưng nhớ tới nhân chứng của mình. Chừng nào vị phật chưa trở thành chính cuộc sống của bạn- việc bước đi của bạn, việc làm của bạn, việc nói của bạn, cái im lặng của bạn- chừng nào nó chưa trở thành tất cả những cái bạn đang là, thì bạn vẫn chưa thức tỉnh. Và không được thức tỉnh thì bạn bỏ lỡ cuộc sống, ý nghĩa của nó, và bạn sẽ bỏ lỡ cái chết của mình và ý nghĩa của nó. Chỉ vị phật mới không bỏ lỡ thậm chí một giọt cái đẹp của sự tồn tại, phúc lạc và cực lạc.

2.2. Là người bình thường là điều phi thường nhất trong thế giới này…

Khi bạn thảnh thơi và chỉ là nhân chứng, thì tất cả mọi sự tách biệt với sự tồn tại sẽ biến mất. Đây là đỉnh cao nhất và vĩ đại nhất của tiềm năng con người. Đây là sự trưởng thành. Hãy là vị phật và bạn là trưởng thành.

 2.3. Tại một điểm nào đó chúng ta không hiện hữu; thế thì chúng ta nổi lên như một con sóng ở đại dương. Tại thời điểm nào đó con sóng sẽ tan tành trên tảng đá và biến mất vào trong đại dương. Điều đó dường như hoàn toàn có thể cảm nhận được. Bạn tận hưởng ngày của mình, bạn nở hoa buổi sáng với mọi niềm vinh quang và huy hoàng, và đến tối, đấy là thời gian ra đi, đấy là thời gian biến mất vào trong đất, trong vũ trụ. Thế thì có gì sai trong việc chỉ là cái bạn đang là? Sao phải bận tâm, nếu mọi thứ sẽ bị triệt tiêu đi? Vị phật sẽ bị triệt tiêu, dù bạn có là vị phật hay không thì bạn sẽ bị triệt tiêu. Không chỉ có việc bạn bị chết đi, mọi thứ được sinh ra thì sẽ chết đi. Và cuối cùng, tòan bộ sự tồn tại này một ngày nào đó sẽ chết đi hoàn toàn; sẽ không có gì ngại trừ tình yêu thuần khiết. Đó là cách thức nó hiện hữu, thời gian nào đó lùi lại từ cái không, cái bong bóng xà phòng nảy ra, cứ trở nên mỗi lúc một to hơn. Thế rồi tại một thời điểm nào đó nó nổ tung và biến mất…

Nếu giọt sương biến mất thì bạn có thể gọi nó dưới dạng phủ định là sự triệt tiêu của giọt sương, dưới dạng khẳng định bạn có thể nói giọt sương đã trở thành một với đại dương. Nó là một, dù giọt sương biến mất hay trở thành một với đại dương. Đó chỉ là vấn đề từ ngữ được dùng mà thôi.

 2.4. Tất cả chúng ta đều bắt rễ trong cùng sự tồn tại. Chúng ta đang lấy chất nuôi dưỡng từ cùng sự tồn tại. Cây sồi chỉ là anh em, bạn bè- có thể bị câm điếc, nhưng điều đó chẳng tạo nên khác biệt gì. Cội nguồn cuộc sống của chúng ta đều tới từ sự tồn tại.

 2.5. Con người của toàn bộ không có gì để chọn cả. Cuộc sống của người đó là cuộc sống của sự vô chọn lựa. Không cái được chọn, không cái được bỏ, vô chọn lựa về cả hai: bên ngoài và bên trong.

 2.6. Điều duy nhất cần phải học là không làm gì cả, nhưng chỉ hiện hữu. Việc làm làm cho bạn phải di chuyển. Việc làm có thể đưa bạn ra xa khỏi việc chứng kiến; bạn có thể quên mất việc chứng kiến. Cho nên, ngay chỗ đầu tiên, bạn chỉ hiện hữu- im lặng, hoàn toàn bất động, dường như chết, để cho bạn có kinh nghiệm bản thể trong sự thuần khiết của nó. Một khi được kinh nghiệm, bạn có thể đem cùng phẩm chất đó, phúc lạc đó vào hành động của bạn trong cuộc sống đời thường. Thế thì không có sự khác biệt giữa thiền và cuộc sống.

 2.7. Tất cả mọi điều cần thiết là tâm trí luôn trống rỗng. Kinh nghiệm tối thượng là kinh nghiệm không có tâm trí. Tâm trí là năng lực làm việc trong thế giới. Nếu bạn muốn đi tới bản thể riêng của mình, bạn phải bỏ lại tâm trí, bạn sẽ phải đi một mình vào trong im lặng. Và một khi bạn biết tự do là gì, niềm vui là gì, vĩnh hằng là gì, cuộc sống vô biên bột phát trong bạn là gì khi vô trí được đi vào, thì mùa xuân đã tới bạn và hàng nghìn bông hoa của vĩnh hằng nở ra…

 2.8. Thế giới chỉ giống như cầu vồng. Bạn không cần trốn thoát khỏi cầu vồng. Chúng đẹp trong một khoảnh khắc- tại sao lại cứ khao khát, cứ ham muốn rằng nó phải thường hằng? Hãy tận hưởng cầu vồng đi chứ! Khi trời mưa, hãy nhảy múa trong mưa. Chỉ bởi vì nó là tạm thời và bạn chẳng bao giờ gặp nó lần nữa, nên không có lý do gì để bỏ nó. Mặt trăng, mặt trời, mưa…tất cả chúng đẹp thế!

moo

About thienosho

Nguyễn Tự Tu Email: vangvaxam5@gmail.com
This entry was posted in Thiền. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s